Những điều sai lầm của Đảng Cộng Sản Việt Nam:
Sai lầm 1: Trong xã hội, bất kỳ thời đại nào đều có sự phân chia thành các giai cấp, thành các tầng lớp rõ rệt. Sự phân chia đó phản ảnh tính ưu việt của từng giòng giống, giòng họ cũng như sự cố gắng phấn đấu vươn lên của từng gia đình, từng cá nhân..Cuộc cách mạng do Đảng Cộng sản lãnh đạo dựa trên học thuyết Mác đã lật ngược hoàn toàn trật tự đó. Một trật tự (tương đối) mà trải qua hàng nghìn năm mới có được. Tức là tầng lớp dưới đáy xã hội lại lãnh đạo tầng lớp phía trên mà hậu quả đáng tiếc là trong cuộc cách mạng ruộng đất không biết bao nhiêu người tài giỏi bị giam chết, bao nhiêu gia đình bị oan sai, bao nhiêu tài sản văn hoá quý giá bị đập phá hoặc rơi vào tay nông dân và trở thành vật vô dụng. Điều quan trọng hơn là dẫn đến một loạt những sai lầm sau này.
Sai lầm 2: Trong cuộc cách mạng giải phóng dân tộc đã vô hình đưa đất nước Việt Nam thành một bãi chiến trường của 2 phe trong đó cả ta và địch đều là người Việt và bắn giết lẫn nhau.
Sai lầm 3: Đưa đất nước tiến theo mô hình gọi là “Chủ nghĩa xã hội” trong khi chưa hiểu rõ ràng các quy luật phát triển của xã hội . Điều này dẫn đến một loạt các chỉ đạo sai lầm như : xây dựng một chế độ bao cấp, đưa nông dân vào hợp tác xã, toàn bộ các cơ quan nhà máy đều nằm dưới sự quản lý của Nhà nước và vận hành theo nền kinh tế kế hoạch hoá. Cho đến ngày nay chúng ta mới thấy hậu quả vô cùng khủng khiếp mà nó mang lại đó là nạn tham nhũng, thái độ vô trách nhiệm của các cán bộ, hàng loạt cơ quan Nhà nước làm ăn thua lỗ, lãng phí.
Sai lầm 4: Xây dựng một quy chế “Dân chủ tập trung” (trong xã hội chúng ta đều biết rằng người tài giỏi bao giời cũng chiếm số ít). Tất cả mọi vấn đề đều phải đưa ra lấy biểu quyết tập thể. Điều này dẫn đến “hoà cả làng” khi sự chỉ đạo đó là sai lầm và chẳng ai chụi trách nhiệm trước nhân dân, đất nước cả. Điều này cũng tạo nên một bộ máy lãnh đạo hoàn toàn không thể năng động được. Một cơ chế như vậy thì cho dù có chọn được một Chủ tịch nước hay một Thủ tướng tài giỏi thì cũng không thể phát huy được.(chúng ta thử nghĩ rằng nếu học thuyết của Anhxtanh phải đưa ra lấy biểu quyết của một tập thể nông dân và công nhân mới được công bố thì có lẽ cho đến hôm nay học thuyết đó đã mất rồi).
Sai lầm 5: Bưng bít và áp đặt thông tin, chỉ thông tin một chiều theo sự chỉ đạo của Ban Tư tường Văn hoá dẫn đến thiếu kiến thức trong việc nhận thức một vấn đề. Chúng ta đều biết những thông tin như báo chí, Truyền hình đóng một vai trò vô cùng to lớn trong sự nghiệp xây dựng một xã hội công bằng và tốt đẹp nhưng những phương tiện này là chỉ để hô hào truyên truyền đề cao Đảng.
Sai lầm 6: Một đất nước mà nhân quyền hầu hết bị vi phạm. Mọi người không được hưởng quyền tối thiểu của mình đó là quyền được bầu cử thì làm sao đất nước chọn ra được những người thực sự có tài đức mà thay vào đó chỉ là một loạt những người xu ninh, cơ hội. Tạo ra một thị trường mua quan, bán chức. Một xã hội mà mọi người không được nói ra những điều mà trong đầu họ nghĩ thì làm sao Đảng có được một ban tham mưu trí tuệ được ?
Sai lầm 7 : Dùng hệ thống Chuyên chính vô sản để đè bẹp tất cả mọi sự phản đối trong tất cả các vấn đề. Chúng ta biết rằng dùng chuyên chính chỉ có hiệu quả trong một giai đoạn ngắn để ổn định một trật tự xã hội nào đó (như ban bố tình trạng giới nghiêm) chứ chuyên chính sẽ không bao giờ có hiệu quả trong một giai đoạn dài của đất nước, làm như vậy chẳng khác gì bịt miệng núi lửa.
Sai lầm 8: Bộ máy quản lý hết sức cồng kềnh. Trách nhiệm của từng cơ quan, cá nhân không rõ ràng, nhất là ở bộ phân Trung ương. Ở các nước trên thế giới, các đảng chỉ có nhiệm vụ chuẩn bị nhân sự để ứng cử tổng thống, sau khi bầu cử tổng thống xong thì đảng không bao giờ được can thiệp, chỉ đạo vào công việc của tổng thống. Còn ở nước ta, một ông Chủ tịch Nước tưởng là to nhưng thực chất không bao giờ có quyền quyết một vấn đề gì cả vì phía trên còn có Đảng, có Tổng Bí Thư, Có bộ Chính trị, có Ban Bí Thư…nhiều và nhiều.
Sai lầm 9: Ngay từ khi mới lên nắm chính quyền đã muốn xoá sạch tôn giáo, phật giáo mà không nghĩ rằng đó là một công cụ giáo dục đạo đức cho tất cả mọi người kể cả những trẻ em hết sức có hiệu quả, thay vào đó là một nền giáo dục chay đại loại như dạy cho các cháu phải “yêu tổ quốc, yêu đồng bào..”. Một xã hội vô đạo và tình trạng thất nghiệp tất yếu sẽ dẫn đến một thế hệ trẻ đa phần là hư hỏng về đạo đức và chẳng biết đến khi nào mới trở lại được như xưa.
Sai lầm 10: Không tôn trọng người tài giỏi, thực tế là trong một cơ quan nhà nước không ai dại dột thể hiện sự tài giỏi của mình vì như vậy chẳng khác gì thể hiện sự chê bai các “xếp” tự đưa bản thân mình vào một mối quan hệ phức tạp trong khi đó thì đồng lương vẫn phải “đến hẹn lại lên “. Vì vậy những trí thức, những người tài, giỏi muốn thể hiện mình thì chỉ một cách duy nhất đó là trốn ra nước ngoài để làm việc. Thử hỏi rằng trong một thời đại khoa học và công nghệ phát triển từng ngày nhưng biểu tượng duy nhất được đề cao suốt 70 năm qua là cái búa và liềm thì làm sao có thể theo kịp được các nước.
Ngày 4/5/2006
Thanh bình
samedi 26 mai 2007
Ông Triết đi Mỹ ? Vì đâu nên nỗi
Vì đâu nên nỗi
Bùi Tín
Khi Quan lớn bị nhỡ tàu: Vì đâu ra nông nỗi này?
Thế là cuộc đi thăm chính thức của ông Triết nhân danh Chủ tịch Cộng hòa XHCN Việt nam đột nhiên bị hủy bỏ.
Ở trong nước người ta dùng chữ “hoãn” để giảm nhẹ cơn sốc; thật ra là bị hủy bỏ. Ít nhất là trong năm nay. Sang năm, nếu còn mong muốn, Hà Nội sẽ phải thương lượng lại.
Và chuyến đi được dự kiến của ông Dũng, Thủ tướng mới sang Hoa kỳ cũng sẽ bị treo giò. Treo giò có thể là vô thời hạn.
Vì sao ra nông nỗi này? Tại ai đây? Hậu quả của trục trặc ngoại giao hiếm có này do đâu mà ra?
Chẳng khó khăn gì mà không thấy nguyên nhân.

Nghe ông Dũng hô hào “ra biển lớn”, nhưng ông Triết đã để lỡ mất chuyến tàu
Ai làm lỡ chuyến đò ngang
Cho sông cạn nước đôi hàng biệt ly(Ca dao)
Nguồn: berngroup.co.uk
Vì chính quyền độc đảng Cộng sản Việt nam đã mở một đợt đàn áp, khủng bố, xử án theo kiểu cường hào – phát xít “còng tay và bịt miệng” một loạt chiến sỹ dân chủ kiên cường, được công luận thế giới suy tôn ngay là những Havel và Walesa, những Mandela và Aung San Suu Kyi của Việt Nam.
Vì chính quyền đảng trị Việt nam đã ngang nhiên vi phạm nghiêm trọng bản Công ước Nhân quyền năm 1948 mà họ đã cam kết tham gia từ năm 1982, khi hành hạ khủng bố bỏ tù những công dân đòi tự do cho dân họ bằng phương pháp hòa bình.
Vì phía Việt nam đã chà đạp lên Thỏa ước do ông thủ tướng Khải cam kết với Tổng thống Bush ngay trong Nhà Trắng tháng 6, 2006 về tôn trọng tự do tôn giáo trên lãnh thổ cả nước, ở mọi cấp hành chánh.
Vì các vụ xứ án “bịt miệng” ở Huế, Sàigòn, Hà Nội chứng tỏ nền tư pháp đang được chấn chỉnh để trở nên công bằng, vô tư và độc lập chỉ là lời nói suông, chính quyền độc đảng vẫn trâng tráo duy trì một ngành tòa án cưỡng bức công lý, phục vụ quyền lực vô tận của đảng CS, vò nát Hiến pháp của chính họ.
Cuối cùng, chính quyền độc đảng mở một cuộc khủng bố ác liệt các nhà dân chủ tiêu biểu cho khát vọng tự do của nhân dân, là một việc làm quá đáng, ngay sau khi được hội nhập thế giới, đã làm cho ly nước căm giận cường quyền mù quáng tràn ra khỏi ly, không ai có thể chịu nổi, không ai còn có thể tin nổi, không ai còn muốn kết bạn và quan hệ nữa, vì niềm tin cậy lẫn nhau là cơ sở hệ trọng nhất trong các mối quan hệ chính trị, kinh tế, tài chính, văn hóa… trên trường quốc tế. Kẻ chuyên nói mà không làm thì ai còn tin.
Đây là một thất bại ngoại giao vào loại nặng nề nhất của chính quyền độc đảng toàn trị. Hà Nội đã hy vọng rất nhiều để tự đánh bóng trong các chuyến đi thăm Nhà nước đã được dự định của ông Triết và ông Dũng. Phó thủ tướng Phạm Gia Khiêm đã đi tiền trạm. Bà Tôn Nữ Thị Ninh và ông Lê văn Bàng đã dọn đường. Đoàn nhà báo quay phim đã đi thực tập. Thế rồi tan vỡ!
Chưa hết! Các chuyến đi Nhà nước đang được dự định của các ông Triết, Dũng, Trọng … sang Châu Âu, Nhật Bản, Canada, Úc … cũng sẽ bị những vấp váp, trở ngại không kém, vì đây là những đồng minh hàng đầu của Hoa kỳ , và đều là những nước cứng cỏi không kém gì Hoa kỳ trong yêu cầu Hà Nội phải chấm dứt ngay đợt khủng bố mù quáng hiện tại.
Các báo kinh tế - tài chính lớn nhất thế giới như Les Échos, The Economist, Wall Street Journal đều đưa tin rất đậm về đợt khủng bố trên và về nền tư pháp trong tay đảng cộng sản như có ý cảnh báo các nhà đầu tư quốc tế hãy cẩn thận, đầu tư sẽ đẻ ra nhiều tranh chấp, và nếu như phải ra tòa án Việt nam, các vị chánh án CS có thể dành cho các nhà kinh doanh nước ngoài món ‘’bịt miệng’’ đặc sản.
Chỉ có một cách là Hà Nội phải nhân nhượng, phải lùi, trả lại tự cho các chiến sỹ dân chủ. Không thì thôi. Hà Nội quen thói làm cao, “họ cần ta hơn ta cần họ’’. Đểrồi xem ai cần ai.
Đã thành nếp, cứ thắng đôi chút là huênh hoang, coi trời bằng vung. Sau 30/04/1975, kiêu ngạo huênh hoang để bị vỡ mặt, tẩy chay. Nay mới được vào WTO, gỡ mũ lừa CPC, đã ti toe. Để lại vỡ mũi.
Các quân sư quạt mo mác-xít tính sai, rằng khi Hoa kỳ đầu tư lớn, đại tư bản Mỹ sẽ bị lợi nhuận cầm tù, họ cắn câu, không nhả mồi. Biết một mà chẳng biết mười. Không biết rằng Hoa kỳ còn có ngành lập pháp, có công luận, có quyền lực báo chí để cân bằng quyền lực, bảo vệ những giá trị nhân bản.
Trong nước đồng bào ta qua sự kiện bất ngờ này sẽ tha hồ bàn luận để vỡ lẽ ra về những nguyên nhân của sự cố ngoại giao này. Hậu quả nhân dân sẽ phải gánh chịu cả vì các quan ăn no nê “đô-la” và nhà đất rồi thì dân khỏi “lo” , sống chết mặc bay.
Chỉ có 2 cụ Thái thượng hoàng M+A (Mười + Anh – DCV) là sẽ vỗ đùi đen đét triệu ngay ngài Tổng Mạnh (mà rất yếu) cùng với con người mà người Hà Nội gọi là “người hùng của chế độ” – thượng tướng Toàn, ông chủ thật sự của ngành Công an, để khao nhau một chầu rượu Mao Đài từ Bắc kinh gửi sang.
Các nhân vật của quá khứ không chịu ra đi này sẽ khoái trá cười: trúng tủ rồi. Phải thế chứ. Ta cần luôn nhớ: “Hoa kỳ không bao giờ là bạn, cũng không bao giờ là đối tác (partner), Hoa kỳ bao giờ cũng là thù (enemy)”, lời dạy của lãnh tụ Giang Trạch Dân hồi nào - thầm thì vào tai các ông Mười, Anh và Phiêu - luôn là chân lý.
Paris 25/05/2007
Bui Tin
--------------------------------------------------------------------------------
Bài do tác giả gởi đến. DCVOnline biên tập và minh hoạ
dcv
Bùi Tín
Khi Quan lớn bị nhỡ tàu: Vì đâu ra nông nỗi này?
Thế là cuộc đi thăm chính thức của ông Triết nhân danh Chủ tịch Cộng hòa XHCN Việt nam đột nhiên bị hủy bỏ.
Ở trong nước người ta dùng chữ “hoãn” để giảm nhẹ cơn sốc; thật ra là bị hủy bỏ. Ít nhất là trong năm nay. Sang năm, nếu còn mong muốn, Hà Nội sẽ phải thương lượng lại.
Và chuyến đi được dự kiến của ông Dũng, Thủ tướng mới sang Hoa kỳ cũng sẽ bị treo giò. Treo giò có thể là vô thời hạn.
Vì sao ra nông nỗi này? Tại ai đây? Hậu quả của trục trặc ngoại giao hiếm có này do đâu mà ra?
Chẳng khó khăn gì mà không thấy nguyên nhân.
Nghe ông Dũng hô hào “ra biển lớn”, nhưng ông Triết đã để lỡ mất chuyến tàu
Ai làm lỡ chuyến đò ngang
Cho sông cạn nước đôi hàng biệt ly(Ca dao)
Nguồn: berngroup.co.uk
Vì chính quyền độc đảng Cộng sản Việt nam đã mở một đợt đàn áp, khủng bố, xử án theo kiểu cường hào – phát xít “còng tay và bịt miệng” một loạt chiến sỹ dân chủ kiên cường, được công luận thế giới suy tôn ngay là những Havel và Walesa, những Mandela và Aung San Suu Kyi của Việt Nam.
Vì chính quyền đảng trị Việt nam đã ngang nhiên vi phạm nghiêm trọng bản Công ước Nhân quyền năm 1948 mà họ đã cam kết tham gia từ năm 1982, khi hành hạ khủng bố bỏ tù những công dân đòi tự do cho dân họ bằng phương pháp hòa bình.
Vì phía Việt nam đã chà đạp lên Thỏa ước do ông thủ tướng Khải cam kết với Tổng thống Bush ngay trong Nhà Trắng tháng 6, 2006 về tôn trọng tự do tôn giáo trên lãnh thổ cả nước, ở mọi cấp hành chánh.
Vì các vụ xứ án “bịt miệng” ở Huế, Sàigòn, Hà Nội chứng tỏ nền tư pháp đang được chấn chỉnh để trở nên công bằng, vô tư và độc lập chỉ là lời nói suông, chính quyền độc đảng vẫn trâng tráo duy trì một ngành tòa án cưỡng bức công lý, phục vụ quyền lực vô tận của đảng CS, vò nát Hiến pháp của chính họ.
Cuối cùng, chính quyền độc đảng mở một cuộc khủng bố ác liệt các nhà dân chủ tiêu biểu cho khát vọng tự do của nhân dân, là một việc làm quá đáng, ngay sau khi được hội nhập thế giới, đã làm cho ly nước căm giận cường quyền mù quáng tràn ra khỏi ly, không ai có thể chịu nổi, không ai còn có thể tin nổi, không ai còn muốn kết bạn và quan hệ nữa, vì niềm tin cậy lẫn nhau là cơ sở hệ trọng nhất trong các mối quan hệ chính trị, kinh tế, tài chính, văn hóa… trên trường quốc tế. Kẻ chuyên nói mà không làm thì ai còn tin.
Đây là một thất bại ngoại giao vào loại nặng nề nhất của chính quyền độc đảng toàn trị. Hà Nội đã hy vọng rất nhiều để tự đánh bóng trong các chuyến đi thăm Nhà nước đã được dự định của ông Triết và ông Dũng. Phó thủ tướng Phạm Gia Khiêm đã đi tiền trạm. Bà Tôn Nữ Thị Ninh và ông Lê văn Bàng đã dọn đường. Đoàn nhà báo quay phim đã đi thực tập. Thế rồi tan vỡ!
Chưa hết! Các chuyến đi Nhà nước đang được dự định của các ông Triết, Dũng, Trọng … sang Châu Âu, Nhật Bản, Canada, Úc … cũng sẽ bị những vấp váp, trở ngại không kém, vì đây là những đồng minh hàng đầu của Hoa kỳ , và đều là những nước cứng cỏi không kém gì Hoa kỳ trong yêu cầu Hà Nội phải chấm dứt ngay đợt khủng bố mù quáng hiện tại.
Các báo kinh tế - tài chính lớn nhất thế giới như Les Échos, The Economist, Wall Street Journal đều đưa tin rất đậm về đợt khủng bố trên và về nền tư pháp trong tay đảng cộng sản như có ý cảnh báo các nhà đầu tư quốc tế hãy cẩn thận, đầu tư sẽ đẻ ra nhiều tranh chấp, và nếu như phải ra tòa án Việt nam, các vị chánh án CS có thể dành cho các nhà kinh doanh nước ngoài món ‘’bịt miệng’’ đặc sản.
Chỉ có một cách là Hà Nội phải nhân nhượng, phải lùi, trả lại tự cho các chiến sỹ dân chủ. Không thì thôi. Hà Nội quen thói làm cao, “họ cần ta hơn ta cần họ’’. Đểrồi xem ai cần ai.
Đã thành nếp, cứ thắng đôi chút là huênh hoang, coi trời bằng vung. Sau 30/04/1975, kiêu ngạo huênh hoang để bị vỡ mặt, tẩy chay. Nay mới được vào WTO, gỡ mũ lừa CPC, đã ti toe. Để lại vỡ mũi.
Các quân sư quạt mo mác-xít tính sai, rằng khi Hoa kỳ đầu tư lớn, đại tư bản Mỹ sẽ bị lợi nhuận cầm tù, họ cắn câu, không nhả mồi. Biết một mà chẳng biết mười. Không biết rằng Hoa kỳ còn có ngành lập pháp, có công luận, có quyền lực báo chí để cân bằng quyền lực, bảo vệ những giá trị nhân bản.
Trong nước đồng bào ta qua sự kiện bất ngờ này sẽ tha hồ bàn luận để vỡ lẽ ra về những nguyên nhân của sự cố ngoại giao này. Hậu quả nhân dân sẽ phải gánh chịu cả vì các quan ăn no nê “đô-la” và nhà đất rồi thì dân khỏi “lo” , sống chết mặc bay.
Chỉ có 2 cụ Thái thượng hoàng M+A (Mười + Anh – DCV) là sẽ vỗ đùi đen đét triệu ngay ngài Tổng Mạnh (mà rất yếu) cùng với con người mà người Hà Nội gọi là “người hùng của chế độ” – thượng tướng Toàn, ông chủ thật sự của ngành Công an, để khao nhau một chầu rượu Mao Đài từ Bắc kinh gửi sang.
Các nhân vật của quá khứ không chịu ra đi này sẽ khoái trá cười: trúng tủ rồi. Phải thế chứ. Ta cần luôn nhớ: “Hoa kỳ không bao giờ là bạn, cũng không bao giờ là đối tác (partner), Hoa kỳ bao giờ cũng là thù (enemy)”, lời dạy của lãnh tụ Giang Trạch Dân hồi nào - thầm thì vào tai các ông Mười, Anh và Phiêu - luôn là chân lý.
Paris 25/05/2007
Bui Tin
--------------------------------------------------------------------------------
Bài do tác giả gởi đến. DCVOnline biên tập và minh hoạ
dcv
jeudi 24 mai 2007
Về VVK: Ảo Tưởng
Ảo Tưởng
Phạm thanh Phương (Úc Châu)

Sau khi nghị quyết 36 của CSVN ra đời, mỗi năm cứ đến kỳ Tháng Tư Đen, người ta lại thấy cựu Thủ Tướng CSVN Võ Văn Kiệt vươn cổ kêu gào “Hoà Giải” y hệt như một đứa trẻ đãng trí đang đói ăn, bi bô đọc một bài học thuộc lòng của đảng trong vô thức. Biết thế nên chẳng mấy ai quan tâm, kể cả trong và ngoài nước. Với sự kiện này đại đa số nhận định, đây là hiện tượng thê hiện đã đến lúc người dân ý thức, hiểu rõ đảng CSVN là ai và vai trò ông Kiệt như thế nào, nhất là giai đoạn “vàng thau lẫn lộn” trong hiện tại.
Mỗi năm đến, Tháng Tư, ngày Quốc nạn
Là mỗi lần Kiệt lên giọng ỉ ôi
“Hỡi anh em quên quá khứ cho rồi
Xiết tay đảng, cùng chia nhau”... điếm nhục
Cho đến bây giờ, có lẽ ai cũng biết, vai trò ông Kiệt chỉ còn là một chiếc bóng mờ của chế độ, lời nói của ông chỉ là một cá nhân, không nhân danh bất cứ ai, hay bất cứ điều gì. Vì vậy, khi theo dõi những bài viết hay phỏng vấn của ông Kiệt, chắc chắn không ai có thể phủ nhận lời kêu gào “Hòa giải” của ông Kiệt không xuất phát từ chính bản thân ông, mà hầu như tất cả đều nằm trong chính sách của đảng và nhà nước CSVN, không ngoài mục đích tung hoả mù, tạo ảo tưởng, cho một số người tâm thuật bất chính nhưng lại ngây thơ trong chính trị.
Trong năm trước, ông Kiệt đã nói “ngày 30 tháng Tư có triệu người vui và triệu người buồn”. Theo câu nói này, đa số hiểu rằng ông Kiệt ngụ ý nói đến lằn ranh Nam Bắc để cân bằng cảm giác hai bên. Nhưng trên thực tế ông Kiết cũng thừa biết, ngày 30-4 chính là ngày tang chung của dân tộc, vì nó đã đưa cả một dân tộc đi xuống lạc hậu, khốn cùng, ngoài một số đảng viên CS có đặc quyền đặc lợi như ông Kiệt mới coi đó là ngày vui mừng, còn lại hơn 80 triệu dân có ai thấy mừng đâu, họ chỉ thấy đó là một ngày mất mát. khốn khổ chung mà thôi.
Đặc biệt năm nay ông Kiệt thay đổi chút đỉnh, lên mặt “dạy dỗ” người Việt tại hải ngoại nên “Hoà giải” với CSVN, như CSVN đã :”Hòa giải” với Trung Cộng. Nói như vậy chẳng khác nào ông Kiệt xúi dân hải ngoại hãy cúi đầu dâng hiến tiền bạc và chất xám như một lễ vật “Hoà giải”, giống như CSVN đã dâng hiến đất biển của tổ tiên để xin “Hòa giải” với Trung Cộng vậy. Thật là khôi hài với cái lối ví von bịp bợm quá ấu trĩ của Kiệt, nhưng nực cười hơn vẫn có một số người lại có thể bưng tai, nhắm mắt tung hô, xem như một kim chỉ nam cho dân tộc nói chung và cộng đồng tỵ nạn nói riêng.
Nhìn vào cục diện hiện tại, đại đa số cho rằng với tình hình đấu tranh trong và ngoài nước, cộng thêm những áp lực quốc tế từ mấy năm gần đây, đã khiến CSVN không còn tự chủ như ngày xưa. Bởi vậy, bắt buộc phải xử dụng chính sách gài người lũng loạn cộng đồng người Việt hải ngoại và xử dụng những con cờ như ông Kiệt trong mục đích tung hứng với đám tay sai, hầu triệt tiêu niềm tin của những người đấu tranh chân chính. Một khi niềm tin bị lung lay và từ từ tàn lụi, lúc đó đảng sẽ chính thức “đoàn ngũ hoá” tập thể người Việt tại hải ngoại và coi như đã hoàn toàn chiến thắng một cuộc chiến khó khăn của đảng CSVN từ 32 năm qua.
Nếu chịu khó theo dõi kỹ những gì ông Kiệt đã nói từ mấy năm nay, chắc chắn người ta sẽ thấy, dù nói gì chăng nữa, nhưng khi đề cập đến quyền lãnh đạo đất nước thì ông Kiệt vẫn hùng hổ ngụy biện cho rằng “Đảng Cộng sản đã có công đánh đuổi ngoại xâm, thống nhất đất nước, nên không thể có một sự thay đổi nào khiến đảng CSVN phải từ bỏ cái quiyền lãnh đạo này”. Như vậy, không biết ông Kiệt kêu gọi khối người Việt tỵ nạn ngồi lại “nói chuyện sòng phẳng” với ai, và để hoà giải cái gì đây. Trong khi đó, đảng CSVN chưa bao giờ thành thật thú nhận chính họ là cái cơ chế tạo ra biết bao nhiêu oan khiên cho dân tộc và nhục nhã cho quê hương từ hơn nửa thế kỷ qua và vẫn còn đang tiếp diễn.
Hơn nữa khi ông Kiệt nói rằng đảng CSVN không bao giờ từ bỏ cái quyền lãnh đất nước. thì thì làm sao có thể tạo dựng được một nền tự do, dân chủ thực sự để phát triển quê hương. Trong những lời kêu gọi, ông Kiệt cũng đã rất xảo quyệt dùng hai chữ “anh em” để chỉ khối người Việt nạn nhân của CS tại hải hải ngoại một cách rấp lập lờ, khiến những kẻ vô tâm, ngây thơ nghĩ rằng đây chỉ là “anh em bất đồng chính kiến” như ông đã nói chứ không phải những nạn nhân của đám hung tàn CS. Có một điều trái khoáy là tại sao ông Kiệt không dám kêu gọi đảng và nhà nước CSVN hãy giác ngộ hoà giải với người dân trong nước, mà nhắm vào cộng đồng người Việt tại hải ngoại ? Thiết nghĩ, ông Kiệt dư sức hiểu chính những người dân trong nước mới thực sự cần có một sự ”đối thoại sòng phẳng”. Như vậy, đáng lẽ đảng và nhà nước CSVN phải ngồi xuống “đối thoại sòng phẳng” với những người như Lm Lý, Bs Quế, Bs Phạm Hồng Sơn, Nhà báo Nguyễn Vũ Bình...mới đúng. v,v...Tại sao CS lại ngu xuẩn gán cho họ những bản án phi nhân, phi nghĩa, rồi giam cầm, đối xử với họ một cách bất nhân như một loài dã thú. Phải chăng ông Kiệt chỉ muốn khối người Việt hải ngoại cúi đầu hoà giải với CS, chỉ vì họ là một lực lượng đáng kể về trí thức, tài chánh và thế lực chính trị có lợi cho đảng. Đúng là một chuyện nức cười, trơ trẽn.
Này Kiệt hỡi hát hoài sao không mỏi
Tuồng tích xưa ai “ngộ nhận” đâu nào
Cả sơn hà đầy ắp những nhà lao
Bao tiếng nói chính nhân còn rên xiết
Tóm lại, trong chế độc CSVN, tất cả mọi chính sách, quyết định bắt buộc phải được Bộ Chính Tri Đảng duyệt xét, không ai có thể tự phá,t dù bất cứ nhân vật nào hồi hưu hay đương quyền. Thân phận ông Kiệt chỉ là một thứ “cựu” nó không còn một giá trị nào đối với đảng và nhà nước CSVN hiện nay. Do đó, dù ông Kiệt có nói gì chăng nữa cũng chỉ là nói để mà nói cho vui, nếu không nuốn nói chính ông đang là một con rối của CSVN trong mục đích tạo thành tích tự bảo vệ bản thân và tung những trái khói mù lừa bịp thay cho đảng.
(Vnexo)
BBC phỏng vấn cựu thủ tướng Võ văn Kiệt (toàn bộ)
Ông Kiệt và chứng bệnh tâm thần
Phạm thanh Phương (Úc Châu)
Sau khi nghị quyết 36 của CSVN ra đời, mỗi năm cứ đến kỳ Tháng Tư Đen, người ta lại thấy cựu Thủ Tướng CSVN Võ Văn Kiệt vươn cổ kêu gào “Hoà Giải” y hệt như một đứa trẻ đãng trí đang đói ăn, bi bô đọc một bài học thuộc lòng của đảng trong vô thức. Biết thế nên chẳng mấy ai quan tâm, kể cả trong và ngoài nước. Với sự kiện này đại đa số nhận định, đây là hiện tượng thê hiện đã đến lúc người dân ý thức, hiểu rõ đảng CSVN là ai và vai trò ông Kiệt như thế nào, nhất là giai đoạn “vàng thau lẫn lộn” trong hiện tại.
Mỗi năm đến, Tháng Tư, ngày Quốc nạn
Là mỗi lần Kiệt lên giọng ỉ ôi
“Hỡi anh em quên quá khứ cho rồi
Xiết tay đảng, cùng chia nhau”... điếm nhục
Cho đến bây giờ, có lẽ ai cũng biết, vai trò ông Kiệt chỉ còn là một chiếc bóng mờ của chế độ, lời nói của ông chỉ là một cá nhân, không nhân danh bất cứ ai, hay bất cứ điều gì. Vì vậy, khi theo dõi những bài viết hay phỏng vấn của ông Kiệt, chắc chắn không ai có thể phủ nhận lời kêu gào “Hòa giải” của ông Kiệt không xuất phát từ chính bản thân ông, mà hầu như tất cả đều nằm trong chính sách của đảng và nhà nước CSVN, không ngoài mục đích tung hoả mù, tạo ảo tưởng, cho một số người tâm thuật bất chính nhưng lại ngây thơ trong chính trị.
Trong năm trước, ông Kiệt đã nói “ngày 30 tháng Tư có triệu người vui và triệu người buồn”. Theo câu nói này, đa số hiểu rằng ông Kiệt ngụ ý nói đến lằn ranh Nam Bắc để cân bằng cảm giác hai bên. Nhưng trên thực tế ông Kiết cũng thừa biết, ngày 30-4 chính là ngày tang chung của dân tộc, vì nó đã đưa cả một dân tộc đi xuống lạc hậu, khốn cùng, ngoài một số đảng viên CS có đặc quyền đặc lợi như ông Kiệt mới coi đó là ngày vui mừng, còn lại hơn 80 triệu dân có ai thấy mừng đâu, họ chỉ thấy đó là một ngày mất mát. khốn khổ chung mà thôi.
Đặc biệt năm nay ông Kiệt thay đổi chút đỉnh, lên mặt “dạy dỗ” người Việt tại hải ngoại nên “Hoà giải” với CSVN, như CSVN đã :”Hòa giải” với Trung Cộng. Nói như vậy chẳng khác nào ông Kiệt xúi dân hải ngoại hãy cúi đầu dâng hiến tiền bạc và chất xám như một lễ vật “Hoà giải”, giống như CSVN đã dâng hiến đất biển của tổ tiên để xin “Hòa giải” với Trung Cộng vậy. Thật là khôi hài với cái lối ví von bịp bợm quá ấu trĩ của Kiệt, nhưng nực cười hơn vẫn có một số người lại có thể bưng tai, nhắm mắt tung hô, xem như một kim chỉ nam cho dân tộc nói chung và cộng đồng tỵ nạn nói riêng.
Nhìn vào cục diện hiện tại, đại đa số cho rằng với tình hình đấu tranh trong và ngoài nước, cộng thêm những áp lực quốc tế từ mấy năm gần đây, đã khiến CSVN không còn tự chủ như ngày xưa. Bởi vậy, bắt buộc phải xử dụng chính sách gài người lũng loạn cộng đồng người Việt hải ngoại và xử dụng những con cờ như ông Kiệt trong mục đích tung hứng với đám tay sai, hầu triệt tiêu niềm tin của những người đấu tranh chân chính. Một khi niềm tin bị lung lay và từ từ tàn lụi, lúc đó đảng sẽ chính thức “đoàn ngũ hoá” tập thể người Việt tại hải ngoại và coi như đã hoàn toàn chiến thắng một cuộc chiến khó khăn của đảng CSVN từ 32 năm qua.
Nếu chịu khó theo dõi kỹ những gì ông Kiệt đã nói từ mấy năm nay, chắc chắn người ta sẽ thấy, dù nói gì chăng nữa, nhưng khi đề cập đến quyền lãnh đạo đất nước thì ông Kiệt vẫn hùng hổ ngụy biện cho rằng “Đảng Cộng sản đã có công đánh đuổi ngoại xâm, thống nhất đất nước, nên không thể có một sự thay đổi nào khiến đảng CSVN phải từ bỏ cái quiyền lãnh đạo này”. Như vậy, không biết ông Kiệt kêu gọi khối người Việt tỵ nạn ngồi lại “nói chuyện sòng phẳng” với ai, và để hoà giải cái gì đây. Trong khi đó, đảng CSVN chưa bao giờ thành thật thú nhận chính họ là cái cơ chế tạo ra biết bao nhiêu oan khiên cho dân tộc và nhục nhã cho quê hương từ hơn nửa thế kỷ qua và vẫn còn đang tiếp diễn.
Hơn nữa khi ông Kiệt nói rằng đảng CSVN không bao giờ từ bỏ cái quyền lãnh đất nước. thì thì làm sao có thể tạo dựng được một nền tự do, dân chủ thực sự để phát triển quê hương. Trong những lời kêu gọi, ông Kiệt cũng đã rất xảo quyệt dùng hai chữ “anh em” để chỉ khối người Việt nạn nhân của CS tại hải hải ngoại một cách rấp lập lờ, khiến những kẻ vô tâm, ngây thơ nghĩ rằng đây chỉ là “anh em bất đồng chính kiến” như ông đã nói chứ không phải những nạn nhân của đám hung tàn CS. Có một điều trái khoáy là tại sao ông Kiệt không dám kêu gọi đảng và nhà nước CSVN hãy giác ngộ hoà giải với người dân trong nước, mà nhắm vào cộng đồng người Việt tại hải ngoại ? Thiết nghĩ, ông Kiệt dư sức hiểu chính những người dân trong nước mới thực sự cần có một sự ”đối thoại sòng phẳng”. Như vậy, đáng lẽ đảng và nhà nước CSVN phải ngồi xuống “đối thoại sòng phẳng” với những người như Lm Lý, Bs Quế, Bs Phạm Hồng Sơn, Nhà báo Nguyễn Vũ Bình...mới đúng. v,v...Tại sao CS lại ngu xuẩn gán cho họ những bản án phi nhân, phi nghĩa, rồi giam cầm, đối xử với họ một cách bất nhân như một loài dã thú. Phải chăng ông Kiệt chỉ muốn khối người Việt hải ngoại cúi đầu hoà giải với CS, chỉ vì họ là một lực lượng đáng kể về trí thức, tài chánh và thế lực chính trị có lợi cho đảng. Đúng là một chuyện nức cười, trơ trẽn.
Này Kiệt hỡi hát hoài sao không mỏi
Tuồng tích xưa ai “ngộ nhận” đâu nào
Cả sơn hà đầy ắp những nhà lao
Bao tiếng nói chính nhân còn rên xiết
Tóm lại, trong chế độc CSVN, tất cả mọi chính sách, quyết định bắt buộc phải được Bộ Chính Tri Đảng duyệt xét, không ai có thể tự phá,t dù bất cứ nhân vật nào hồi hưu hay đương quyền. Thân phận ông Kiệt chỉ là một thứ “cựu” nó không còn một giá trị nào đối với đảng và nhà nước CSVN hiện nay. Do đó, dù ông Kiệt có nói gì chăng nữa cũng chỉ là nói để mà nói cho vui, nếu không nuốn nói chính ông đang là một con rối của CSVN trong mục đích tạo thành tích tự bảo vệ bản thân và tung những trái khói mù lừa bịp thay cho đảng.
(Vnexo)
BBC phỏng vấn cựu thủ tướng Võ văn Kiệt (toàn bộ)
Ông Kiệt và chứng bệnh tâm thần
Hơn 99% cử tri cả nước đi bầu Quốc Hội Khoá XII
Hơn 99% cử tri cả nước đi bầu Quốc Hội Khoá XII
Tiến Hồng
“… Tình trạng của đảng cộng sản Việt Nam hiện nay rõ ràng chỉ là lãnh đạo để cố đấm ăn xôi …”
Ngày 20/05/2007, báo Tiền phong đưa tin: «Cuộc bầu cử Quốc hội khóa XII đã thành công rất tốt đẹp với hơn 99% cử tri cả nước đi bầu. Có tỉnh đạt tỉ lệ cử tri đi bầu 100%. Dự kiến, ngày 28/5 sẽ có kết quả bầu cử».
Những con số 99 và 100% đập vào mắt tôi nhiều lần. Có một tình cảm phẫn nộ âm ỉ xảy ra trong đầu tôi. Tại sao ? Chúng ta đã biết quá rõ cái trò hề bầu cử này từ lúc đầu mà tại sao tôi lại không thừa nhận những con số đó ? Trong những nước độc tài đảng trị thì đảng cầm quyền muốn đưa ra con số nào chẳng được, có cơ quan nào kiểm soát con số và có báo nào dám lên tiếng đâu ? Tôi phẫn nộ vì tôi không ngờ giới lãnh đạo cộng sản hiện nay coi thường cái lương tri (bon sens) tối thiều của một con người bình thường trong thế kỷ thứ 21 này, nhất là trong khung cảnh hội nhập như hiện nay. Đưa ra những con số trơ trẽn như thế trước dư luận trong và ngoài nước chỉ tỏ rõ tính chất độc tài công an trị và dối trá của chế độ cộng sản này mà thôi. Đài RFA trong cuộc phỏng vấn chớp nhoáng một số cử tri đã đưa ra những câu trả lời trung thực như « chỉ là tranh cử giữa mấy ông ấy với nhau» nhưng «phải đi bầu vì nếu không sẽ có chuyện với công an». Tất nhiên vẫn có những người can đảm không thèm đi bầu.
Một chế độ lấy khẩu hiệu «dân giầu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh» để thế chỗ cho chủ nghĩa xã hội hoang tưởng, thế mà ông tổng bí thư Nông Đức Mạnh dám tuyên bố coi dân chủ chỉ là «trò chơi» không thể để chen vào Quốc hội. Cũng chính ông Mạnh, mặc dù đã biết rõ cái trò chơi này rồi mà vẫn không biết thẹn khi nói với hội nghị cử tri tại địa phương mình là «không biết chắc tôi có trúng cử hay không !». Nói như thế thì đứa con nít lên ba nó cũng cười cho.
Cuộc bầu cử Quốc hội khoá XII là một thất bại toàn diện. Nó cho thấy bản chất giả dối không phải vì dân vì nước của tập đoàn lãnh đạo cộng sản. Đảng cộng sản luôn luôn cho rằng mình có công với đất nước (?) nên được nhân dân tín nhiệm để lãnh đạo. Thế mà muốn biết nhân dân có thực sự tín nhiệm mình hay không thì chỉ có tự do bầu cử, ứng cử theo đúng hiến pháp để bầu ra cơ quan có quyền lực cao nhất. Đảng cộng sản đã sợ nhân dân (như lời giáo sư Dương Trung Quốc đã trao đổi trực tuyến với VietNamNet ngày 27/2/07) nên đã tự cho mình quyền ấn định thể thức bầu cử đi ngược với hiến pháp để phải có cho bằng được 90% đảng viên qua cơ chế cơ cấu và hiệp thương (như giáo sư Phan Đình Diệu đã ghi nhận) (1). Hơn 300 ứng viên độc lập cũng chỉ còn 30 người. Đảng cộng sản đã tự đánh mất tính cách chính danh lãnh đạo qua cuộc bầu cử này. Và cái Quốc hội này cũng không còn thể hiện ý dân như đảng hằng rêu rao mà nó chỉ thể hiện ý đảng.
Một Quốc hội không có đối trọng với đảng như thế có thể làm gì được để diệt quốc tham nhũng đang làm cho cả xã hội băng hoại. Tôi được biết một em làm việc dưới dạng hợp tác ở Pháp và có dịp về thăm nhà đều đều. Em tỏ ra trung thực và có những quan hệ khá rộng về phía công an. Em cho tôi biết vào dịp Tết, 400 công an của cơ quan 113 thuộc Bộ đã làm một cuộc đột kích vào một sòng bạc lớn tại Hưng Yên và đã tịch thu 117 tỉ đồng. Về phương diện bài trừ tham nhũng thì em tuyệt đối không còn tin tưởng mặc dù trước đó không lâu em có vẻ tin vào quyết tâm của ông Dũng. Em nêu lên những trường hợp cụ thể bản thân và cho rằng trong hiện tình thì tham nhũng đã đi vào toàn bộ sinh hoạt và ở mọi địa phương. Nó lớn mạnh đến mức không còn một thế lực nào có thể ngăn cản được. Các luật lệ nó coi như pha và vì nó là thành phần đa số tuyệt đối ở trong đảng, lại tìm cách bao che cho nhau nên ông Dũng không thể đụng được nó nếu muốn yên thân. Và ông Dũng thì bây giờ đã biết rõ giới hạn của mình về mọi khía cạnh nên không giải quyết dứt điểm được vụ tham nhũng lớn nào.
Tình trạng của đảng cộng sản Việt Nam hiện nay rõ ràng chỉ là lãnh đạo để cố đấm ăn xôi. Vì thế, giới lãnh đạo mới cho lệnh các báo mạt sát các giá trị «tự do, dân chủ, nhân quyền» cùng với việc xử các nhà tranh đấu bất bạo động đầy lòng yêu nước và muốn xây dựng đất nước trên một nền tảng tinh thần mới như LM Nguyễn Văn Lý, LS Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân và 6 nhà tranh đấu khác. Cũng chính vì hiểu rõ thực chất của trò hề xử án này nên hôm thứ ba 15 tháng 5 vừa qua, Liên minh Châu Âu (EU) đã ra tuyên cáo thúc hối Việt Nam trả tự do vô điều kiện tất cả những nhà hoạt động cho tự do tôn giáo, dân chủ và nhân quyền. Liên minh Châu Âu nhắc lại rằng Việt Nam đã tham gia công ước quốc tế về quyền dân sự và chính trị nên phải bằng mọi giá thừa nhận quyền tự do phát biểu ý kiến của người dân. Tổng thống Đức cũng đặt vấn đề nhân quyền với ông Nguyễn Minh Triết trong chuyến viếng thăm mới đây. Và ông Triết sẽ hiểu rõ hơn cái giá khi vi phạm các thoả hiệp với Mỹ về nhân quyền nhân hội nghị APEC trong chuyến viếng thăm tổng thống Mỹ vào tháng 6/07 với nghi thức không dành cho quốc trưởng.
Trong khi đó, những bức xúc của xã hội vẫn tiếp tục mở rộng. Vấn đề chiếm đất đai hay dự án treo thì là «chuyện hàng ngày ở huyện» như mới đây ở Quán Nam (Hải Phòng). Những cuộc đình công của công nhân vẫn liên tục xảy ra, như mới đây ở Quảng Ngãi là một thí dụ. Những vụ lãng phí lớn như «dự án 112» về vi tính hoá nền hành chánh tốn cả ngàn tỉ đồng mà chẳng tích sự gì, cũng cho thấy những bế tắc mà chính quyền này không thể giải quyết được nếu cứ giữ nguyên cơ chế lãnh đạo đất nước như hiện nay. Và còn nhiều bế tắc khác trong lãnh vực giáo dục, đàn áp tôn giáo cũng vậy. Thời gian sắp tới chắc chắn sẽ không êm ả cho giới lãnh đạo cộng sản nếu vẫn ngoan cố không trở về với quyền lợi của đất nước để từ đó đi đến chỗ hoà giải, hoà hợp dân tộc.
Tiến Hồng
(1) Trong một cuộc trả lời phỏng vấn của Đài Á châu Tự Do, giáo sư Phan Đình Diệu nói: “Hiến pháp qui định công dân có quyền tự do bầu cử và ứng cử, nhưng tôi lấy làm lạ là có những qui định luật pháp trái ngược lại với hiến pháp như những bước hiệp thương»
Tiến Hồng
“… Tình trạng của đảng cộng sản Việt Nam hiện nay rõ ràng chỉ là lãnh đạo để cố đấm ăn xôi …”
Ngày 20/05/2007, báo Tiền phong đưa tin: «Cuộc bầu cử Quốc hội khóa XII đã thành công rất tốt đẹp với hơn 99% cử tri cả nước đi bầu. Có tỉnh đạt tỉ lệ cử tri đi bầu 100%. Dự kiến, ngày 28/5 sẽ có kết quả bầu cử».
Những con số 99 và 100% đập vào mắt tôi nhiều lần. Có một tình cảm phẫn nộ âm ỉ xảy ra trong đầu tôi. Tại sao ? Chúng ta đã biết quá rõ cái trò hề bầu cử này từ lúc đầu mà tại sao tôi lại không thừa nhận những con số đó ? Trong những nước độc tài đảng trị thì đảng cầm quyền muốn đưa ra con số nào chẳng được, có cơ quan nào kiểm soát con số và có báo nào dám lên tiếng đâu ? Tôi phẫn nộ vì tôi không ngờ giới lãnh đạo cộng sản hiện nay coi thường cái lương tri (bon sens) tối thiều của một con người bình thường trong thế kỷ thứ 21 này, nhất là trong khung cảnh hội nhập như hiện nay. Đưa ra những con số trơ trẽn như thế trước dư luận trong và ngoài nước chỉ tỏ rõ tính chất độc tài công an trị và dối trá của chế độ cộng sản này mà thôi. Đài RFA trong cuộc phỏng vấn chớp nhoáng một số cử tri đã đưa ra những câu trả lời trung thực như « chỉ là tranh cử giữa mấy ông ấy với nhau» nhưng «phải đi bầu vì nếu không sẽ có chuyện với công an». Tất nhiên vẫn có những người can đảm không thèm đi bầu.
Một chế độ lấy khẩu hiệu «dân giầu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh» để thế chỗ cho chủ nghĩa xã hội hoang tưởng, thế mà ông tổng bí thư Nông Đức Mạnh dám tuyên bố coi dân chủ chỉ là «trò chơi» không thể để chen vào Quốc hội. Cũng chính ông Mạnh, mặc dù đã biết rõ cái trò chơi này rồi mà vẫn không biết thẹn khi nói với hội nghị cử tri tại địa phương mình là «không biết chắc tôi có trúng cử hay không !». Nói như thế thì đứa con nít lên ba nó cũng cười cho.
Cuộc bầu cử Quốc hội khoá XII là một thất bại toàn diện. Nó cho thấy bản chất giả dối không phải vì dân vì nước của tập đoàn lãnh đạo cộng sản. Đảng cộng sản luôn luôn cho rằng mình có công với đất nước (?) nên được nhân dân tín nhiệm để lãnh đạo. Thế mà muốn biết nhân dân có thực sự tín nhiệm mình hay không thì chỉ có tự do bầu cử, ứng cử theo đúng hiến pháp để bầu ra cơ quan có quyền lực cao nhất. Đảng cộng sản đã sợ nhân dân (như lời giáo sư Dương Trung Quốc đã trao đổi trực tuyến với VietNamNet ngày 27/2/07) nên đã tự cho mình quyền ấn định thể thức bầu cử đi ngược với hiến pháp để phải có cho bằng được 90% đảng viên qua cơ chế cơ cấu và hiệp thương (như giáo sư Phan Đình Diệu đã ghi nhận) (1). Hơn 300 ứng viên độc lập cũng chỉ còn 30 người. Đảng cộng sản đã tự đánh mất tính cách chính danh lãnh đạo qua cuộc bầu cử này. Và cái Quốc hội này cũng không còn thể hiện ý dân như đảng hằng rêu rao mà nó chỉ thể hiện ý đảng.
Một Quốc hội không có đối trọng với đảng như thế có thể làm gì được để diệt quốc tham nhũng đang làm cho cả xã hội băng hoại. Tôi được biết một em làm việc dưới dạng hợp tác ở Pháp và có dịp về thăm nhà đều đều. Em tỏ ra trung thực và có những quan hệ khá rộng về phía công an. Em cho tôi biết vào dịp Tết, 400 công an của cơ quan 113 thuộc Bộ đã làm một cuộc đột kích vào một sòng bạc lớn tại Hưng Yên và đã tịch thu 117 tỉ đồng. Về phương diện bài trừ tham nhũng thì em tuyệt đối không còn tin tưởng mặc dù trước đó không lâu em có vẻ tin vào quyết tâm của ông Dũng. Em nêu lên những trường hợp cụ thể bản thân và cho rằng trong hiện tình thì tham nhũng đã đi vào toàn bộ sinh hoạt và ở mọi địa phương. Nó lớn mạnh đến mức không còn một thế lực nào có thể ngăn cản được. Các luật lệ nó coi như pha và vì nó là thành phần đa số tuyệt đối ở trong đảng, lại tìm cách bao che cho nhau nên ông Dũng không thể đụng được nó nếu muốn yên thân. Và ông Dũng thì bây giờ đã biết rõ giới hạn của mình về mọi khía cạnh nên không giải quyết dứt điểm được vụ tham nhũng lớn nào.
Tình trạng của đảng cộng sản Việt Nam hiện nay rõ ràng chỉ là lãnh đạo để cố đấm ăn xôi. Vì thế, giới lãnh đạo mới cho lệnh các báo mạt sát các giá trị «tự do, dân chủ, nhân quyền» cùng với việc xử các nhà tranh đấu bất bạo động đầy lòng yêu nước và muốn xây dựng đất nước trên một nền tảng tinh thần mới như LM Nguyễn Văn Lý, LS Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân và 6 nhà tranh đấu khác. Cũng chính vì hiểu rõ thực chất của trò hề xử án này nên hôm thứ ba 15 tháng 5 vừa qua, Liên minh Châu Âu (EU) đã ra tuyên cáo thúc hối Việt Nam trả tự do vô điều kiện tất cả những nhà hoạt động cho tự do tôn giáo, dân chủ và nhân quyền. Liên minh Châu Âu nhắc lại rằng Việt Nam đã tham gia công ước quốc tế về quyền dân sự và chính trị nên phải bằng mọi giá thừa nhận quyền tự do phát biểu ý kiến của người dân. Tổng thống Đức cũng đặt vấn đề nhân quyền với ông Nguyễn Minh Triết trong chuyến viếng thăm mới đây. Và ông Triết sẽ hiểu rõ hơn cái giá khi vi phạm các thoả hiệp với Mỹ về nhân quyền nhân hội nghị APEC trong chuyến viếng thăm tổng thống Mỹ vào tháng 6/07 với nghi thức không dành cho quốc trưởng.
Trong khi đó, những bức xúc của xã hội vẫn tiếp tục mở rộng. Vấn đề chiếm đất đai hay dự án treo thì là «chuyện hàng ngày ở huyện» như mới đây ở Quán Nam (Hải Phòng). Những cuộc đình công của công nhân vẫn liên tục xảy ra, như mới đây ở Quảng Ngãi là một thí dụ. Những vụ lãng phí lớn như «dự án 112» về vi tính hoá nền hành chánh tốn cả ngàn tỉ đồng mà chẳng tích sự gì, cũng cho thấy những bế tắc mà chính quyền này không thể giải quyết được nếu cứ giữ nguyên cơ chế lãnh đạo đất nước như hiện nay. Và còn nhiều bế tắc khác trong lãnh vực giáo dục, đàn áp tôn giáo cũng vậy. Thời gian sắp tới chắc chắn sẽ không êm ả cho giới lãnh đạo cộng sản nếu vẫn ngoan cố không trở về với quyền lợi của đất nước để từ đó đi đến chỗ hoà giải, hoà hợp dân tộc.
Tiến Hồng
(1) Trong một cuộc trả lời phỏng vấn của Đài Á châu Tự Do, giáo sư Phan Đình Diệu nói: “Hiến pháp qui định công dân có quyền tự do bầu cử và ứng cử, nhưng tôi lấy làm lạ là có những qui định luật pháp trái ngược lại với hiến pháp như những bước hiệp thương»
Làm sao để hoà hợp dân tộc ?
Làm sao để hoà hợp dân tộc ?
Trần Thị Hồng Sương
“… Đảng CSVN lãnh đạo đại biểu Quốc hội 90% đảng viên tạo ra một luật pháp không phải nghiêm minh để đất nước tiến bộ mà phục vụ lòng ích kỷ của nhóm hưởng đặc quyền …”
Chánh trị như tảng băng trôi có phần chìm vô cùng lớn, sự thật lại nằm trong phần chìm của tảng băng. Càng độc tài không tôn trọng dân thì phần chìm này càng lớn. Các lãnh tụ cứ gặp nhau chuyện đồng tình bán mua chia chác quyền lợi chánh trị kinh tế gì báo chí dân chúng đều không biết, ví như chuyện ông Nông Đức Mạnh Ông Nguyễn Phú Trọng rồi Nguyễn Minh Triết đều phải sang gặp ông Hồ Cẩm Đào và vì sao phải gặp, không ai được biết ! Không có thông lệ dân chủ nên cũng không có tuyên bố chung của cuộc gặp ! Ngay khi có tuyên bố chung thì còn có các vấn đề quan trọng hơn không được tuyên bố ! Ở Mỹ nhiều sự thật chỉ được giải mật sau 30 năm.
Tôi tin ông Võ Văn Kiệt
Tôi tin ông Võ Văn Kiệt vì những gì ông làm sau 1975 và nay được rút kinh nghiệm như thành công sử dụng trí thức miền Nam sau giải phóng. Tôi biết Ông Kiệt không giúp trí thức này vươn đến đỉnh cao khoa học sánh vai đồng nghiệp thế giới, ông chỉ giúp họ có cơ may tồn tại yên lành làm việc để sống qua ngày. Những người trí thức đó là bạn đồng thời có người là đảng viên có người không phải đảng viên, nhưng họ đã hoàn thành nhiệm vụ chuyên môn với dân một cách xứng đáng để đáp trả một lòng tin. Chúng tôi không đòi hỏi cho mình một tầm vóc lẽ ra nếu miền Nam không bị tấn chiếm chúng tôi có thể có được. Nhưng tình hình đất nước đã nuôi lớn buồn về tương lai bọn trẻ, về nền học vấn không hiệu quả, về mặc cảm lạc hậu... Tuy không có mâu thuẫn với nhà nước nhưng vì không có tương lai, nên tôi tin là chúng tôi có sự đồng tình hơi ảo tưởng, khi ai cũng đã vào tuổi “gần đất xa trời“ là nếu đất nước không đổi khác, cứ như thế này thì: “Kiếp sau xin chớ làm người VN”. Phải làm người Việt Nam chắc là có món nợ tiền kiếp nào đó nhưng kiếp sau xin chớ ...
Tôi tin ông Võ Văn Kiệt và nhiều đảng viên CS khác còn nguyên vẹn tính dân tộc ở miền Nam và cả ở miền Bắc, sau khi tiếp cận, hiểu ra một thực tế rất khác như nhóm cựu kháng chiến Ông Nguyễn Hộ, Tạ Bá Tòng ông Trần Độ... cả người như cụ Trần Kiên không làm chánh trị mà chỉ từ chối đặc quyền. (Sau về hưu ông Trần Kiên chỉ muốn làm dân bình thường sống đạm bạc) !
Tôi tin ông Võ Văn Kiệt cũng theo CS vì từng ít biết phần chìm chánh trị như thế.
Tôi có một quá khứ sống giữa ốc đảo bình yên Cần Thơ-Sàigòn, khác hoàn toàn cuộc đời đầy gian truân hứng chịu bom đạn chiến tranh như ông Kiệt và gia đình. Như hai dòng sông bắt nguồn khác, hình thành dòng chảy quá khứ khác, nhưng nếu dòng hợp lưu, điểm hợp lưu nhân tâm và lịch sử là “nhận thức, tấm lòng ông Võ văn Kiệt” thì sẽ không có nhiều thác ghềnh bão tố nhấn chìm bao số phận con người và trôi dạt một phần dân tộc xa khơi như hiện nay .
Làm sao để hoà hợp dân tộc ?
Theo tôi là cực kỳ khó! Khó thể vượt qua vì các lý do sau đây :
1- Phía sai của lịch sử
Phía sai lại thắng trận chiến tranh bằng bạo lực và lừa dối, đang dành quyền độc tài toàn trị ! Ông Võ văn Kiệt phải cố thay đổi chánh quyền này trước .
Không cần vận động phía Việt Kiều, cần vận động người sai có lợi thế đang mang đầy ngộ nhận. Không cần Bà Tôn Nữ Thị Ninh đi mở diễn đàn dạy bảo ! Phải vận động để CSVN đương quyền biết rằng họ cũng có trách nhiệm xây dựng đất nước dân chủ tự do. Phải hiểu biết dân chủ để hiểu trách nhiệm chánh phủ là phải tôn trọng người dân yếu đuối và giúp họ thành mạnh mẽ. Từng công dân mạnh mẽ đất nước sẽ mạnh mẽ. Không có chuyện “lãng xẹt” như Bà Ninh phán “cử tri không phải bao giờ cũng đúng”. Ai nói với Bà từng cá nhân cử tri đúng? Bầu cử đúng đắn chỉ có ý nghĩa là để chọn đa số.
Cử tri không hiểu đúng còn là vì có một chánh quyền vô trách nhiệm không giáo dục công dân tốt. Con hư, con vô giáo dục vì cha mẹ quá vô trách nhiệm và làm gương xấu. Đúng không Bà Ninh ? Thứ hai, là người dân chỉ nói về kết quả cai trị chứ dân không đòi làm quan ra luật, đòi làm đại biểu quốc hội như Bà. Bà là đại biểu quốc hội của đảng cử chứ không phải dân biểu nên bà khó thể làm dân biểu dân cử như bà Sanchez mà thư lại VN không biết phản biện, ít văn hoá, chỉ biết tức tối chưởi rủa gọi bà Sanchez là “con mụ Van Chết” giống y dân giang hồ với tài năng sản sinh tiếng lóng !
Một chánh phủ phải được dân cử dân bầu, quốc hội gắn chặt với dân giám sát để không sa đà vào độc tài. CS hay không cộng sản khi độc tài đều không có lý do nào khác hơn là vì lòng tham và nhiều lúc là tội ác. Đừng nhầm lẫn độc tài và pháp luật nghiêm minh để còn cho rằng có lúc cần đến hay có thứ... độc tài cần thiết ! Độc tài là để dành quyền sử dụng nghĩa vụ công dân như quân dịch gây ra chiến tranh phục vụ tham vọng lãnh tụ phát xít cộng sản..., dùng sức người, tiền dân cho hưởng thụ ích kỷ của mình và phe nhóm...
Rất tiếc là VN lại rơi vào chánh thể độc tài, toàn trị và vì chỉ lo gìn giữ quyền hành mà lơ là trách nhiệm, không có lý tưởng cao cả nên giờ ngày càng chỉ thu nạp được người tham muốn có cơ hội tiến thân, không có sự đồng tình của dân nên ngày càng phải ...tăng nặng mức độc tài.
Đảng CSVN lãnh đạo đại biểu Quốc hội 90% đảng viên tạo ra một luật pháp không phải nghiêm minh để đất nước tiến bộ mà phục vụ lòng ích kỷ của nhóm hưởng đặc quyền.
Hãy xem cánh đàn ông diễn đạt kinh Coran, một thứ luật biến hủ tục thành ra lề thói gia đình áp đặt lên phụ nữ trẻ con trong thế giới Hồi giáo, biến thành “truyền thống” lối sống ích kỷ có 4 vợ, cho phép cha mẹ có quyền ép “gả con gái vị thành niên 12 tuổi cho ông già 50” vì đạo Hồi cho phép. Mười hai tuổi chưa dậy thì, chưa biết yêu là gì nên nhiều thiếu nữ bị “gả bán” vợ được phỏng vấn nói rằng chỉ muốn đi học làm cô giáo! Đây là điều cực kỳ vô luân bởi chính là cách bán mua nô lệ cộng với tội ác mãi dâm trẻ con! Tiếng Việt có từ “ gả bán “ nói lên khá đúng sự việc
Cũng theo cách này, đảng CSVN công khai tuyên bố dàn dựng tỉ số đảng viên gần 90% coi như đúng với điều 4 hiến pháp do chính mình tạo ra! Với cách bầu cử rất chặt chẽ xét nét người ứng cử loại bỏ người có tinh thần tích cực và thả lỏng cách bầu: phiếu bầu không ai kiểm soát thật giả nhà nước in bao nhiêu mà chẳng được, người đi bầu dùm được công khai chấp nhận việc dàn xếp tỉ số 99%, 100% là “chuyện dễ, dư sức qua cầu” của nhà nước dàn xếp được mọi thứ trên đầu dân. Sao lại khinh dân cho “cử tri không lúc nào cũng đúng“ như Bà Ninh phán xét! Nếu không đúng thì còn lộ trình bãi nhiệm đại biểu “chưa bị lộ” này khi ông bà đã “lộ nguyên hình” là sâu dân mọt nước !
Viện cớ “ cử tri không bao giờ cũng đúng” như Bà Ninh phát biểu, nhà nước tự cho có chân lý, có quyền vẽ ra cho đúng ý mình ! Bà Ninh khá điển hình cho loại cán bộ này vì với mảnh bằng ngoại ngữ và làm thông dịch khi được dùng làm chánh trị tượng trưng cho giới hoàng phái từ bỏ phong kiến theo Cộng Sản bà cũng “vô sở học” đầy ngộ nhận như ai ! Bà hay dạy biểu hay chê bai nhưng chỉ bày tỏ sự thiển cận khi bà không biết rằng dân không thể biết nói chánh trị mà là người “bị trị” và lời phán xét “ Tôi không tư do, không dân chủ, không hạnh phúc, dưới chế độ CSVN....như dân chúng nước láng giềng kia kìa...! Tôi cần người tôi tin đại diện cho tôi ở quốc hội ! ” là lời phán xét vô cùng chính xác !
Dân cần ủy thác cho một “quốc hội” vì dân nói thay làm thay. Bà Ninh vốn là đại biểu “đảng cử, nhà nước dàn dựng, dân mang tiếng đi bầu “ nên chẳng hề coi dân ra gì ! Dân không muốn bị đảng lợi dụng, bà có biết không ? Lịch sử đất nước VN phải ghi nhận điều này như giai đoạn o ép dân chúng !
Đây chính là vi phạm dân chủ công khai có chứng tích lớn nhất, sau điều 4 hiến pháp. Không còn có chỗ đứng nào cho dân trong quốc hội chính là hậu quả áp dụng điều 4 hiến pháp này! Việc này cũng giống một chánh quyền không tôi luyện con người không cần chuyên môn (vô sở học) chỉ cần dễ điều khiển. Sự hỏng hóc này đã làm ra tấm hình Linh mục Nguyễn văn Lý bị bịt miệng trước toà, phô bày sự thật hết sức thô thiển trần trụi đến... đáng thương hại và bây giờ thì .. .làm người CSVN đáng xấu hổ ! Làm dân VN còn nhiều bất hạnh !
Nếu như đài VNCR cho truyền cuộc điện đàm phẩn nộ của ông Phó đại sứ VN tại Mỹ khi xuất hiện tấm hình “bịt miệng” trên toàn thế giới là đúng sự thật, thì còn may mắn và mong Ông Phó đại sứ tiếp tục những đấu tranh như thế ! CSVN luôn luôn công nhận là phải theo con đường dân chủ. Phải gọi tham nhũng là phản quốc, đảng viên làm thất bại cải cách hành chánh là thế lực ”phản động“. Nhưng sao lại còn gán tội phản quốc, phản động cho người yêu nước và cả Việt kiều đấu tranh dân chủ chống tiêu cực theo quyền trong công ước Liên Hiệp quốc mà VN đảm bảo thực hiện ! Ông Đại sứ Mỹ ở VN đã thẳng thừng bác bỏ khi nói với nhà nước VN rằng ông Đỗ Thành Công là nhà đấu tranh dân chủ và điều này ở Mỹ là hợp pháp ! Khoảng cách văn minh của VN với thế giới văn minh còn rất xa !
Hoà nhập thế giới rộng mở có luật quốc tế điều phối thì không còn có thể nói câu nói: “Nước ngoài xen vào nội bộ VN!”. Nếu có đường dây nước ngoài phá hoại VN thì vì sao interpol VN không yêu cầu interpol quốc tế bắt? Đủ lý lẽ thì lên án nước Mỹ vì sao cho phép các tổ chức này hoạt động. Ông vua Thái Lan tự ý làm ra luật quái đản để xử dân Thái thì được, nhưng khi toà án Thái xử tù 10 năm một người nước ngoài vì xúc phạm Vua Thái Lan, không biết có áp lực quốc tế không, nhưng Vua Thái Lan đã phải miễn án tù này đấy ! Chắc chắn vua Thái Lan có văn hóa hơn và mau phục thiện hơn khi miễn án nên không có chuyện dằng co níu kéo với ông Đại sứ như VN !
Điều căn bản và sơ đẳng này không lẽ nào ông Lê Dũng, tức là cái loa của nhà nước, không theo mà cứ muốn VN dành quyền đàn áp cho đó là chuyện nội bộ ? Có ý kiến dân chủ, trái nhà nước như cụ Hoàng Minh Chính từng làm, đâu phải cần có tác động nào của nước ngoài và cũng đi tù?
2- Trách nhiệm nuôi dưỡng nền dân chủ :
Làm một công dân điều may mắn hạnh phúc nhất là có Tổng thống và nội các cùng quốc hội lo cho dân xây dựng một nhà nước dân chủ như tổng thống Washington từng tạo ra hiến pháp cho nước Mỹ thành quốc gia có cơ chế tốt nhất để sống và phát triễn. Còn ở VN trước đây một biên tập báo VN cho đăng bài viết ông Nguyễn Tất Thành có vợ là Tăng Tuyết Minh, đã bị kỷ luật mất chức ngay. Nay Bắc Kinh chính thức công bố tin này thì ai sai ? CSVN độc tài nói dối đã... rất sai, rất tội lỗi với dân chúng. Ở nước người ta, một Thủ tướng nói dối bao nhiêu đó cũng đủ mất chức .
Chuyện con ma điệp viên T4 là việc tranh quyền, quần thảo nhau trong nội bộ đảng CSVN, VN có thể tự xử lấy. Còn mối quan hệ dân và nhà nước có luật pháp và dù dân yếu đuối thật, dễ còng dễ bắt thật, nhưng sẽ có hậu quả lâu dài. Toà án quốc tế xử Khmer đỏ được thì cũng xử các tội vi phạm công ước LHQ của VN được đấy. Ba mươi năm sau VN còn kiện vụ chất độc da cam, chánh phủ Nhật phải xin lỗi thì công dân VN bị đàn áp cũng sẽ có ngày đi khiếu kiện! Bài học vụ án nhà đầu tư Việt Kiều Hà Lan Trịnh Vĩnh Bình cuối cùng nhà nước VN phải chịu thương lượng bồi thường ngoài tòa án, mỗi tháng tù của ông Trịnh Vĩnh Bình, luật sư đòi VN phải trả một triệu đô la. Không biết kết quả thương lượng vào cuối năm 2006 ra sao nhưng vụ kiện đã xếp lại không tiến hành,chắc chắn phải thoả mãn yêu cầu của ông Trịnh vĩnh Bình. Khi làm việc này các ông toà Hà Nội đâu có nghĩ mình bị kiện! VN Airlines của ông Hiển cũng vậy, đã đem tiền mồ hôi công sức của dân chúng đổ sông đổ biển vì ngang tàng cứ muốn sống theo kiểu hoang đàng tự cho cái gì cũng có quyền làm. Khi tài khoản nước ngoài bị phong toả mới biết... thế nào là luật pháp !
Thực tế là trước đây nhà nước cũng muốn thực thi dân chủ, cho bầu hầu hết các chức danh từ giám đốc các cơ sở quốc doanh, cơ sở hành chánh sự nghiệp như bệnh viện trường học, giám đốc các sở ban ngành. Đảng viên bị thua trắng tay, cộng với việc ngày càng có dây mơ rễ má với tiêu cực ở các công ty quốc doanh nên bây giờ bầu cử nhưng không dùng kết quả bầu cử. Đại diện đảng CSVN ôm thùng về kiểm một mình gọi là bầu để ... tham khảo, sau đó cứ chỉ định bổ nhiệm theo ý mình.
Tuy nhiên mới đây trong giới đại học đã có dấu hiệu tiến bộ khi bộ trưởng giáo dục Nhân chấp nhận bổ nhiệm hiệu trưởng đại học theo kết quả bầu cử thay vì đề cử của Đảng dành cho một đảng viên khác. Mong hết hơi mới có một bước nhúc nhích nhỏ dù chưa thật hay ho gì vì hai người ứng cử đều phải là đảng viên ! Trung Quốc vừa mới có chủ trương bổ nhiệm Bộ Trưởng ngoài đảng !
Nói như thế để thấy không phải CSVN không biết thế nào là dân chủ mà vì tham nhũng, mất hết uy tín nên...buộc phải ngày càng...độc tài để che giấu và giữ được chiếc xuồng ba lá chở khẳm tham nhũng này càng lâu chìm càng có thời gian vơ vét ! Dân chúng nay cũng biết đọc báo VN để.. .tham khảo chứ không để tin hay hình thành nhận thức !
Để tránh sai lầm lộ trình dân chủ là bắt buộc. Dân trí VN đã cao, vượt qua tường lửa ngôn ngữ với sự xuất hiện của truyền hình và báo chí bằng tiếng nước ngoài. VN hẳn đã phải thấy rõ sở dĩ lịch sử bị che giấu khiến việc lãnh đạo đất nước của CSVN từ sai lầm nối tiếp sai lầm là do không có dân chủ tự do trong kỷ cương trật tự qua báo chí và Quốc hội của dân.
Các nhà vận động đấu tranh cho dân chủ vấp phải sức ỳ cao vì nhà cầm quyền Châu Á chưa từng có truyền thống dân chủ. Đánh đổ một thứ đã thành truyền thống dù vô đạo cũng cực kỳ khó.
3- Yêu nước không cộng sản
Thời 1945-1954 yêu nước chống Pháp Pháp giết mà CS Việt Minh quy tội việt gian giết chết không tha! Người dân miền Nam ghét Pháp nhưng chưa bao giờ chịu theo Cộng Sản bạo hành, dù không chịu đánh nhau khi cùng là người Việt. Theo truyền thống Phật giáo với lòng từ bi hỷ xả, cộng thêm học thuyết Khổng giáo luôn hết sức khuyến khích dân chúng tu thân nhân nghĩa lễ trí tín, phải chọn lựa con đường chánh trực xa lánh điều ác, nhưng không khuyến khích sự đối đầu tranh dành giang sơn gây bạo loạn.
Truyền thống hoà ái này khiến các nhà dân chủ VN hoà nhã hơn rất nhiều. Phương Tây có thể đánh giá đó là sự thờ ơ yếu đuối chính là do không đọc được tư tưởng nhau, và không thấm nhuần tinh thần đông phương bất bạo động đó!
Người dân VN rất quan tâm chánh trị khao khát dân chủ, sao gọi là thờ ơ được. Cuộc đấu tranh dân chủ giửa người Việt với nhau này vừa đấu tranh vừa đau lòng vì cùng là người Việt Nam. Với các sự cố gần đây qua một loạt sự kiện vụ án bịt miệng Cha Lý, việc dằng co với Đại sứ Marine, qua việc kết án Luật sư Đài, Luật sư Công Nhân và ở phiá nam có một loạt phiên toà xử tội “dám nói” về dân chủ, thì là người VN từ nay còn phải thêm một chút tủi hổ vì sinh ra từ đất nước có một nhóm chánh phủ tham nhũng và quá phi lý độc đoán. Ông Putin nói : “Những bài học của chiến tranh cảnh báo với chúng ta rằng sự đồng lõa với bạo lực, sự thờ ơ hay ngồi chờ sẽ dẫn tới những hậu quả kinh hoàng trên toàn thế giới". Điều này đúng khi nghĩ về bạo lực và sức ỳ của đảng CSVN làm nên thất bại thảm hại cho VN
Người CS VN nếu xây dựng XHCN như Owen ở Anh thì đâu có chuyện gì đáng nói. Ông Owen không lo chiến tranh bạo động để cướp chánh quyền trước mà lo áp dụng khoa học công nghệ để nâng cao đời sống công nâhn. Với ý thức cộng sản sai lầm CS Mao-Stalin-HCM cho đó là “CS không tưởng” và lên án luôn ! Đất nước VN không phải thời đồ đá, nhưng sao phải sống dưới sự lãnh đạo rất bi kịch này ? Miền Bắc từng học theo học thuyết Mac-Lê bạo động củ nước triêt1 gia Đức theo phương cách Mao. Lịch sử nước Tàu là cuộc trường chinh nội chiến liên miên và nước Đức từng sản sinh Hitler. Các nhà triết học Đức ít nhiều đã mang trong tiềm thức mầm móng hủy diệt và đẫm máu nhân loại không giống nhà cách mạng XHCN Owen ở Anh !
4- Học thuyết
Học thuyết ra đời là một cố gắng của dòng tư duy nhân loại để mô tả và chỉnh sửa xã hội. Nhưng phương pháp sai của học thuyết Mac-Lê là biện pháp “bạo lực cách mạng” dẫn đến chiến tranh thảm sát... Ngay thời 1945 đã có học thuyết “peace evolution: chuyển biến hòa bình” của Mỹ hay XHCN khoa học của Owen ở Anh sao VN không theo mà chọn theo cái ác gây ra CCRĐ ? Đây là sai lầm lớn lao của Ông Nguyển Tất Thành và đảng CSVN chứ còn kết luận nào khác cho được ?
Dân biểu Mattiascioki, người ủng hộ nghị quyết 1481 lên án CS nói “ ...Tôi nghĩ rằng, chúng ta cần rút tỉa bài học từ thái độ trí thức của một Châu Âu tả khuynh. Hãy nghĩ tới những người như Jean Paul Sartre , ông ta thú nhận trước khi chết rằng: "Tôi đã biết rất rõ về các trại tập trung Gulags, nhưng tôi không muốn vạch trần ra, vì tôi không muốn làm mất tinh thần của giai cấp công nhân đang tin tưởng vào một ngày mai ca hát"...Bài học mà chúng ta rút tỉa từ một thái độ như thế, là phải biết rõ sự thật, xem đấy như tiêu chuẩn tối hậu. ...Điều cơ bản mà tôi sợ nhất, và tôi chẳng hiểu vì sao vẫn hiện hữu những người tả khuynh không chịu chấp nhận rằng chúng ta đang nhắc nhở tới những tội ác khủng khiếp, chứ không đề cập vấn đề ý thức hệ.
Ông Putin đã giải thích rõ và ngắn gọn điều này : ”Nhiều nguời đã đánh đồng mình với Cộng Sản! “ Nói đến CS sai là điều rất nhạy cảm cần tránh ngay ở Liên Xô ! Họ là những người từng được ca ngợi như anh hùng, đang hưởng đặc quyền. Nói cộng sản sai là nói họ sai, nói CS ác là nói họ ác trong khi họ chết chóc trong chiến tranh và đói khổ. Họ từng nghèo khổ ít học nghe theo nhà nước bằng chính sinh mạng mình và nay không muốn mất cái gì mình từng khó khăn mới có được, không thể cam lòng chấp nhận sự thật là ... quá khứ chọn lựa thể chế CS và giết nhau nhiều thế để có CS là điều sai . Ông Yeltsin có công loại bỏ ! Trong đám tang Yeltsin còn có người CS la ó đòi đóng cọc trên quan tài ông, đến độ phải nhắc là “hãy biết làm nguời trước khi làm Cộng Sản”. Không làm người không biết nghĩa tử là nghĩa tận thì làm CS chắc chắn là thứ CS sai !
5- Kết luận lịch sử
Từ những dữ liệu này, VN có kết luận lịch sử nào khác hơn kết luận : ” Từ 1945 đến nay tất cả là chọn nhầm, đứng vào phía sai của lịch sử và sai lầm dẫn đến nội chiến, chủ động tạo ra điểm nóng trong cuộc đối đầu chiến tranh lạnh .”
Thưa Ông Võ văn Kiệt, người làm cha mẹ lạc hậu nghĩ đánh con là giải pháp giáo dục tốt, nhưng thực tế chứng minh là không tốt ! Ông có thể nói với đảng CS câu này là đủ để liên hệ đến nỗi đau dân tộc do CS gây ra !
Khi nào CS nhận ra chính mình là người “gây cuộc can qua” thì hãy nói đến hoà giải hoà hợp dân tộc . Người dân VN không đòi xử tội kết án CS là quá nhân từ nhân danh không nên kéo dài đau khổ là đã hoà giải. Dân chúng hai miền và Việt Kiều cũng cùng hoà giải với nhau rồi không nhìn nhau thù nghịch nửa đâu ! Chính đảng CSVN không chịu hoà giải với dân.
Săn lùng bắt bớ cho chất chồng tội lỗi thêm chứ ổn định nỗi gì ? Khmer đỏ có bị xử hay không bị xử cũng không sao, chủ yếu là Campuchia nhận ra được CS Khmer đỏ sai lầm ! Thưa ông Kiệt, có đúng thế không ?
6- Đàm phán hoà giải
Là cuộc đàm phán chứ không phải tuyên truyền chiêu dụ:
1. Trả lại cho ông Dương Văn Minh và VNCH vinh dự cần có theo đúng chứng lý lịch sử có thật. Không “Mỹ ngụy” không và Mỹ không xâm lược.
2. Trả lại cho quyền công dân đầy đủ cho xin lỗi những kẻ từng bị gọi khơi khơi là...“ngụy quân ngụy quyền“ và nhốt tù không án . Xây mộ chí và bồi thường chăm sóc cho người chết trong trại cải tạo. Có kế hoạch cải táng người chết ở các trại tạm cư về VN hay giúp thân nhân cải táng về nơi mong muốn.
3. Ban hành chánh sách không hồi tố các hành vi của tất cả các bên tham chiến .
4. Nhận trách nhiệm xây dựng lộ trình dân chủ xây dựng luật pháp theo mô hình dân chủ tự do, nhân quyền của Liên hiệp quốc mà VN đã ký kết và cam kết thực hiện. Phải theo định thời được quốc hội xác định để tránh việc tranh luận nhanh chậm lâu mau cho dân chúng an tâm lo làm ăn .
Đây là những điều tôi rất mong góp ý với ông Võ văn Kiệt, nhân danh là một gia đình có cả thân nhân rất gần gũi mà chiến tranh khiến dạt ra ba phía. Ba mươi năm sau nay còn có cả thân nhân em cháu rễ là ngoại kiều rặt là người Úc, Nhật, Mỹ, Tàu, Tây! Chúng tôi đã tìm ra đây là con đường hoà giải và sống với nhau thuận tình !
Xin hãy bắt đầu đàm phán công bằng nhân danh đất nước phải thu về một mối và sẽ có tuyên bố hòa giải chung thay cho Hiệp định Paris từng bị vứt bỏ !
Tôi xin bắt chước Bà Ninh nói rằng “ Việt kiều không lúc nào cũng đúng”. Vâng, nhưng ta đã làm gì để Việt Kiều hiểu đúng làm đúng ? Ta có hiểu đúng nói thật lòng chưa ? Xin hãy bắt đầu nói thật với nhau đi và trườc tiên xin cho tôi nói thật lòng như trên nhé... Tôi không mong ông Kiệt hay ai đó làm một Yeltsin chánh trị ồn ào xốc nổi làm gì mà cần một sứ giả “thúc đẩy” chuyển biến hoà bình ! Cầu siêu như Thầy Thích Nhất Hạnh không đủ cho người sống! Xây tượng đài lớn hơn hoành tráng hơn không làm nên chân lý!
Trần Thị Hồng Sương
24.5.2007
BBC phỏng vấn cựu thủ tướng Võ văn Kiệt (toàn bộ)
Ông Kiệt và chứng bệnh tâm thần
Trần Thị Hồng Sương
“… Đảng CSVN lãnh đạo đại biểu Quốc hội 90% đảng viên tạo ra một luật pháp không phải nghiêm minh để đất nước tiến bộ mà phục vụ lòng ích kỷ của nhóm hưởng đặc quyền …”
Chánh trị như tảng băng trôi có phần chìm vô cùng lớn, sự thật lại nằm trong phần chìm của tảng băng. Càng độc tài không tôn trọng dân thì phần chìm này càng lớn. Các lãnh tụ cứ gặp nhau chuyện đồng tình bán mua chia chác quyền lợi chánh trị kinh tế gì báo chí dân chúng đều không biết, ví như chuyện ông Nông Đức Mạnh Ông Nguyễn Phú Trọng rồi Nguyễn Minh Triết đều phải sang gặp ông Hồ Cẩm Đào và vì sao phải gặp, không ai được biết ! Không có thông lệ dân chủ nên cũng không có tuyên bố chung của cuộc gặp ! Ngay khi có tuyên bố chung thì còn có các vấn đề quan trọng hơn không được tuyên bố ! Ở Mỹ nhiều sự thật chỉ được giải mật sau 30 năm.
Tôi tin ông Võ Văn Kiệt
Tôi tin ông Võ Văn Kiệt vì những gì ông làm sau 1975 và nay được rút kinh nghiệm như thành công sử dụng trí thức miền Nam sau giải phóng. Tôi biết Ông Kiệt không giúp trí thức này vươn đến đỉnh cao khoa học sánh vai đồng nghiệp thế giới, ông chỉ giúp họ có cơ may tồn tại yên lành làm việc để sống qua ngày. Những người trí thức đó là bạn đồng thời có người là đảng viên có người không phải đảng viên, nhưng họ đã hoàn thành nhiệm vụ chuyên môn với dân một cách xứng đáng để đáp trả một lòng tin. Chúng tôi không đòi hỏi cho mình một tầm vóc lẽ ra nếu miền Nam không bị tấn chiếm chúng tôi có thể có được. Nhưng tình hình đất nước đã nuôi lớn buồn về tương lai bọn trẻ, về nền học vấn không hiệu quả, về mặc cảm lạc hậu... Tuy không có mâu thuẫn với nhà nước nhưng vì không có tương lai, nên tôi tin là chúng tôi có sự đồng tình hơi ảo tưởng, khi ai cũng đã vào tuổi “gần đất xa trời“ là nếu đất nước không đổi khác, cứ như thế này thì: “Kiếp sau xin chớ làm người VN”. Phải làm người Việt Nam chắc là có món nợ tiền kiếp nào đó nhưng kiếp sau xin chớ ...
Tôi tin ông Võ Văn Kiệt và nhiều đảng viên CS khác còn nguyên vẹn tính dân tộc ở miền Nam và cả ở miền Bắc, sau khi tiếp cận, hiểu ra một thực tế rất khác như nhóm cựu kháng chiến Ông Nguyễn Hộ, Tạ Bá Tòng ông Trần Độ... cả người như cụ Trần Kiên không làm chánh trị mà chỉ từ chối đặc quyền. (Sau về hưu ông Trần Kiên chỉ muốn làm dân bình thường sống đạm bạc) !
Tôi tin ông Võ Văn Kiệt cũng theo CS vì từng ít biết phần chìm chánh trị như thế.
Tôi có một quá khứ sống giữa ốc đảo bình yên Cần Thơ-Sàigòn, khác hoàn toàn cuộc đời đầy gian truân hứng chịu bom đạn chiến tranh như ông Kiệt và gia đình. Như hai dòng sông bắt nguồn khác, hình thành dòng chảy quá khứ khác, nhưng nếu dòng hợp lưu, điểm hợp lưu nhân tâm và lịch sử là “nhận thức, tấm lòng ông Võ văn Kiệt” thì sẽ không có nhiều thác ghềnh bão tố nhấn chìm bao số phận con người và trôi dạt một phần dân tộc xa khơi như hiện nay .
Làm sao để hoà hợp dân tộc ?
Theo tôi là cực kỳ khó! Khó thể vượt qua vì các lý do sau đây :
1- Phía sai của lịch sử
Phía sai lại thắng trận chiến tranh bằng bạo lực và lừa dối, đang dành quyền độc tài toàn trị ! Ông Võ văn Kiệt phải cố thay đổi chánh quyền này trước .
Không cần vận động phía Việt Kiều, cần vận động người sai có lợi thế đang mang đầy ngộ nhận. Không cần Bà Tôn Nữ Thị Ninh đi mở diễn đàn dạy bảo ! Phải vận động để CSVN đương quyền biết rằng họ cũng có trách nhiệm xây dựng đất nước dân chủ tự do. Phải hiểu biết dân chủ để hiểu trách nhiệm chánh phủ là phải tôn trọng người dân yếu đuối và giúp họ thành mạnh mẽ. Từng công dân mạnh mẽ đất nước sẽ mạnh mẽ. Không có chuyện “lãng xẹt” như Bà Ninh phán “cử tri không phải bao giờ cũng đúng”. Ai nói với Bà từng cá nhân cử tri đúng? Bầu cử đúng đắn chỉ có ý nghĩa là để chọn đa số.
Cử tri không hiểu đúng còn là vì có một chánh quyền vô trách nhiệm không giáo dục công dân tốt. Con hư, con vô giáo dục vì cha mẹ quá vô trách nhiệm và làm gương xấu. Đúng không Bà Ninh ? Thứ hai, là người dân chỉ nói về kết quả cai trị chứ dân không đòi làm quan ra luật, đòi làm đại biểu quốc hội như Bà. Bà là đại biểu quốc hội của đảng cử chứ không phải dân biểu nên bà khó thể làm dân biểu dân cử như bà Sanchez mà thư lại VN không biết phản biện, ít văn hoá, chỉ biết tức tối chưởi rủa gọi bà Sanchez là “con mụ Van Chết” giống y dân giang hồ với tài năng sản sinh tiếng lóng !
Một chánh phủ phải được dân cử dân bầu, quốc hội gắn chặt với dân giám sát để không sa đà vào độc tài. CS hay không cộng sản khi độc tài đều không có lý do nào khác hơn là vì lòng tham và nhiều lúc là tội ác. Đừng nhầm lẫn độc tài và pháp luật nghiêm minh để còn cho rằng có lúc cần đến hay có thứ... độc tài cần thiết ! Độc tài là để dành quyền sử dụng nghĩa vụ công dân như quân dịch gây ra chiến tranh phục vụ tham vọng lãnh tụ phát xít cộng sản..., dùng sức người, tiền dân cho hưởng thụ ích kỷ của mình và phe nhóm...
Rất tiếc là VN lại rơi vào chánh thể độc tài, toàn trị và vì chỉ lo gìn giữ quyền hành mà lơ là trách nhiệm, không có lý tưởng cao cả nên giờ ngày càng chỉ thu nạp được người tham muốn có cơ hội tiến thân, không có sự đồng tình của dân nên ngày càng phải ...tăng nặng mức độc tài.
Đảng CSVN lãnh đạo đại biểu Quốc hội 90% đảng viên tạo ra một luật pháp không phải nghiêm minh để đất nước tiến bộ mà phục vụ lòng ích kỷ của nhóm hưởng đặc quyền.
Hãy xem cánh đàn ông diễn đạt kinh Coran, một thứ luật biến hủ tục thành ra lề thói gia đình áp đặt lên phụ nữ trẻ con trong thế giới Hồi giáo, biến thành “truyền thống” lối sống ích kỷ có 4 vợ, cho phép cha mẹ có quyền ép “gả con gái vị thành niên 12 tuổi cho ông già 50” vì đạo Hồi cho phép. Mười hai tuổi chưa dậy thì, chưa biết yêu là gì nên nhiều thiếu nữ bị “gả bán” vợ được phỏng vấn nói rằng chỉ muốn đi học làm cô giáo! Đây là điều cực kỳ vô luân bởi chính là cách bán mua nô lệ cộng với tội ác mãi dâm trẻ con! Tiếng Việt có từ “ gả bán “ nói lên khá đúng sự việc
Cũng theo cách này, đảng CSVN công khai tuyên bố dàn dựng tỉ số đảng viên gần 90% coi như đúng với điều 4 hiến pháp do chính mình tạo ra! Với cách bầu cử rất chặt chẽ xét nét người ứng cử loại bỏ người có tinh thần tích cực và thả lỏng cách bầu: phiếu bầu không ai kiểm soát thật giả nhà nước in bao nhiêu mà chẳng được, người đi bầu dùm được công khai chấp nhận việc dàn xếp tỉ số 99%, 100% là “chuyện dễ, dư sức qua cầu” của nhà nước dàn xếp được mọi thứ trên đầu dân. Sao lại khinh dân cho “cử tri không lúc nào cũng đúng“ như Bà Ninh phán xét! Nếu không đúng thì còn lộ trình bãi nhiệm đại biểu “chưa bị lộ” này khi ông bà đã “lộ nguyên hình” là sâu dân mọt nước !
Viện cớ “ cử tri không bao giờ cũng đúng” như Bà Ninh phát biểu, nhà nước tự cho có chân lý, có quyền vẽ ra cho đúng ý mình ! Bà Ninh khá điển hình cho loại cán bộ này vì với mảnh bằng ngoại ngữ và làm thông dịch khi được dùng làm chánh trị tượng trưng cho giới hoàng phái từ bỏ phong kiến theo Cộng Sản bà cũng “vô sở học” đầy ngộ nhận như ai ! Bà hay dạy biểu hay chê bai nhưng chỉ bày tỏ sự thiển cận khi bà không biết rằng dân không thể biết nói chánh trị mà là người “bị trị” và lời phán xét “ Tôi không tư do, không dân chủ, không hạnh phúc, dưới chế độ CSVN....như dân chúng nước láng giềng kia kìa...! Tôi cần người tôi tin đại diện cho tôi ở quốc hội ! ” là lời phán xét vô cùng chính xác !
Dân cần ủy thác cho một “quốc hội” vì dân nói thay làm thay. Bà Ninh vốn là đại biểu “đảng cử, nhà nước dàn dựng, dân mang tiếng đi bầu “ nên chẳng hề coi dân ra gì ! Dân không muốn bị đảng lợi dụng, bà có biết không ? Lịch sử đất nước VN phải ghi nhận điều này như giai đoạn o ép dân chúng !
Đây chính là vi phạm dân chủ công khai có chứng tích lớn nhất, sau điều 4 hiến pháp. Không còn có chỗ đứng nào cho dân trong quốc hội chính là hậu quả áp dụng điều 4 hiến pháp này! Việc này cũng giống một chánh quyền không tôi luyện con người không cần chuyên môn (vô sở học) chỉ cần dễ điều khiển. Sự hỏng hóc này đã làm ra tấm hình Linh mục Nguyễn văn Lý bị bịt miệng trước toà, phô bày sự thật hết sức thô thiển trần trụi đến... đáng thương hại và bây giờ thì .. .làm người CSVN đáng xấu hổ ! Làm dân VN còn nhiều bất hạnh !
Nếu như đài VNCR cho truyền cuộc điện đàm phẩn nộ của ông Phó đại sứ VN tại Mỹ khi xuất hiện tấm hình “bịt miệng” trên toàn thế giới là đúng sự thật, thì còn may mắn và mong Ông Phó đại sứ tiếp tục những đấu tranh như thế ! CSVN luôn luôn công nhận là phải theo con đường dân chủ. Phải gọi tham nhũng là phản quốc, đảng viên làm thất bại cải cách hành chánh là thế lực ”phản động“. Nhưng sao lại còn gán tội phản quốc, phản động cho người yêu nước và cả Việt kiều đấu tranh dân chủ chống tiêu cực theo quyền trong công ước Liên Hiệp quốc mà VN đảm bảo thực hiện ! Ông Đại sứ Mỹ ở VN đã thẳng thừng bác bỏ khi nói với nhà nước VN rằng ông Đỗ Thành Công là nhà đấu tranh dân chủ và điều này ở Mỹ là hợp pháp ! Khoảng cách văn minh của VN với thế giới văn minh còn rất xa !
Hoà nhập thế giới rộng mở có luật quốc tế điều phối thì không còn có thể nói câu nói: “Nước ngoài xen vào nội bộ VN!”. Nếu có đường dây nước ngoài phá hoại VN thì vì sao interpol VN không yêu cầu interpol quốc tế bắt? Đủ lý lẽ thì lên án nước Mỹ vì sao cho phép các tổ chức này hoạt động. Ông vua Thái Lan tự ý làm ra luật quái đản để xử dân Thái thì được, nhưng khi toà án Thái xử tù 10 năm một người nước ngoài vì xúc phạm Vua Thái Lan, không biết có áp lực quốc tế không, nhưng Vua Thái Lan đã phải miễn án tù này đấy ! Chắc chắn vua Thái Lan có văn hóa hơn và mau phục thiện hơn khi miễn án nên không có chuyện dằng co níu kéo với ông Đại sứ như VN !
Điều căn bản và sơ đẳng này không lẽ nào ông Lê Dũng, tức là cái loa của nhà nước, không theo mà cứ muốn VN dành quyền đàn áp cho đó là chuyện nội bộ ? Có ý kiến dân chủ, trái nhà nước như cụ Hoàng Minh Chính từng làm, đâu phải cần có tác động nào của nước ngoài và cũng đi tù?
2- Trách nhiệm nuôi dưỡng nền dân chủ :
Làm một công dân điều may mắn hạnh phúc nhất là có Tổng thống và nội các cùng quốc hội lo cho dân xây dựng một nhà nước dân chủ như tổng thống Washington từng tạo ra hiến pháp cho nước Mỹ thành quốc gia có cơ chế tốt nhất để sống và phát triễn. Còn ở VN trước đây một biên tập báo VN cho đăng bài viết ông Nguyễn Tất Thành có vợ là Tăng Tuyết Minh, đã bị kỷ luật mất chức ngay. Nay Bắc Kinh chính thức công bố tin này thì ai sai ? CSVN độc tài nói dối đã... rất sai, rất tội lỗi với dân chúng. Ở nước người ta, một Thủ tướng nói dối bao nhiêu đó cũng đủ mất chức .
Chuyện con ma điệp viên T4 là việc tranh quyền, quần thảo nhau trong nội bộ đảng CSVN, VN có thể tự xử lấy. Còn mối quan hệ dân và nhà nước có luật pháp và dù dân yếu đuối thật, dễ còng dễ bắt thật, nhưng sẽ có hậu quả lâu dài. Toà án quốc tế xử Khmer đỏ được thì cũng xử các tội vi phạm công ước LHQ của VN được đấy. Ba mươi năm sau VN còn kiện vụ chất độc da cam, chánh phủ Nhật phải xin lỗi thì công dân VN bị đàn áp cũng sẽ có ngày đi khiếu kiện! Bài học vụ án nhà đầu tư Việt Kiều Hà Lan Trịnh Vĩnh Bình cuối cùng nhà nước VN phải chịu thương lượng bồi thường ngoài tòa án, mỗi tháng tù của ông Trịnh Vĩnh Bình, luật sư đòi VN phải trả một triệu đô la. Không biết kết quả thương lượng vào cuối năm 2006 ra sao nhưng vụ kiện đã xếp lại không tiến hành,chắc chắn phải thoả mãn yêu cầu của ông Trịnh vĩnh Bình. Khi làm việc này các ông toà Hà Nội đâu có nghĩ mình bị kiện! VN Airlines của ông Hiển cũng vậy, đã đem tiền mồ hôi công sức của dân chúng đổ sông đổ biển vì ngang tàng cứ muốn sống theo kiểu hoang đàng tự cho cái gì cũng có quyền làm. Khi tài khoản nước ngoài bị phong toả mới biết... thế nào là luật pháp !
Thực tế là trước đây nhà nước cũng muốn thực thi dân chủ, cho bầu hầu hết các chức danh từ giám đốc các cơ sở quốc doanh, cơ sở hành chánh sự nghiệp như bệnh viện trường học, giám đốc các sở ban ngành. Đảng viên bị thua trắng tay, cộng với việc ngày càng có dây mơ rễ má với tiêu cực ở các công ty quốc doanh nên bây giờ bầu cử nhưng không dùng kết quả bầu cử. Đại diện đảng CSVN ôm thùng về kiểm một mình gọi là bầu để ... tham khảo, sau đó cứ chỉ định bổ nhiệm theo ý mình.
Tuy nhiên mới đây trong giới đại học đã có dấu hiệu tiến bộ khi bộ trưởng giáo dục Nhân chấp nhận bổ nhiệm hiệu trưởng đại học theo kết quả bầu cử thay vì đề cử của Đảng dành cho một đảng viên khác. Mong hết hơi mới có một bước nhúc nhích nhỏ dù chưa thật hay ho gì vì hai người ứng cử đều phải là đảng viên ! Trung Quốc vừa mới có chủ trương bổ nhiệm Bộ Trưởng ngoài đảng !
Nói như thế để thấy không phải CSVN không biết thế nào là dân chủ mà vì tham nhũng, mất hết uy tín nên...buộc phải ngày càng...độc tài để che giấu và giữ được chiếc xuồng ba lá chở khẳm tham nhũng này càng lâu chìm càng có thời gian vơ vét ! Dân chúng nay cũng biết đọc báo VN để.. .tham khảo chứ không để tin hay hình thành nhận thức !
Để tránh sai lầm lộ trình dân chủ là bắt buộc. Dân trí VN đã cao, vượt qua tường lửa ngôn ngữ với sự xuất hiện của truyền hình và báo chí bằng tiếng nước ngoài. VN hẳn đã phải thấy rõ sở dĩ lịch sử bị che giấu khiến việc lãnh đạo đất nước của CSVN từ sai lầm nối tiếp sai lầm là do không có dân chủ tự do trong kỷ cương trật tự qua báo chí và Quốc hội của dân.
Các nhà vận động đấu tranh cho dân chủ vấp phải sức ỳ cao vì nhà cầm quyền Châu Á chưa từng có truyền thống dân chủ. Đánh đổ một thứ đã thành truyền thống dù vô đạo cũng cực kỳ khó.
3- Yêu nước không cộng sản
Thời 1945-1954 yêu nước chống Pháp Pháp giết mà CS Việt Minh quy tội việt gian giết chết không tha! Người dân miền Nam ghét Pháp nhưng chưa bao giờ chịu theo Cộng Sản bạo hành, dù không chịu đánh nhau khi cùng là người Việt. Theo truyền thống Phật giáo với lòng từ bi hỷ xả, cộng thêm học thuyết Khổng giáo luôn hết sức khuyến khích dân chúng tu thân nhân nghĩa lễ trí tín, phải chọn lựa con đường chánh trực xa lánh điều ác, nhưng không khuyến khích sự đối đầu tranh dành giang sơn gây bạo loạn.
Truyền thống hoà ái này khiến các nhà dân chủ VN hoà nhã hơn rất nhiều. Phương Tây có thể đánh giá đó là sự thờ ơ yếu đuối chính là do không đọc được tư tưởng nhau, và không thấm nhuần tinh thần đông phương bất bạo động đó!
Người dân VN rất quan tâm chánh trị khao khát dân chủ, sao gọi là thờ ơ được. Cuộc đấu tranh dân chủ giửa người Việt với nhau này vừa đấu tranh vừa đau lòng vì cùng là người Việt Nam. Với các sự cố gần đây qua một loạt sự kiện vụ án bịt miệng Cha Lý, việc dằng co với Đại sứ Marine, qua việc kết án Luật sư Đài, Luật sư Công Nhân và ở phiá nam có một loạt phiên toà xử tội “dám nói” về dân chủ, thì là người VN từ nay còn phải thêm một chút tủi hổ vì sinh ra từ đất nước có một nhóm chánh phủ tham nhũng và quá phi lý độc đoán. Ông Putin nói : “Những bài học của chiến tranh cảnh báo với chúng ta rằng sự đồng lõa với bạo lực, sự thờ ơ hay ngồi chờ sẽ dẫn tới những hậu quả kinh hoàng trên toàn thế giới". Điều này đúng khi nghĩ về bạo lực và sức ỳ của đảng CSVN làm nên thất bại thảm hại cho VN
Người CS VN nếu xây dựng XHCN như Owen ở Anh thì đâu có chuyện gì đáng nói. Ông Owen không lo chiến tranh bạo động để cướp chánh quyền trước mà lo áp dụng khoa học công nghệ để nâng cao đời sống công nâhn. Với ý thức cộng sản sai lầm CS Mao-Stalin-HCM cho đó là “CS không tưởng” và lên án luôn ! Đất nước VN không phải thời đồ đá, nhưng sao phải sống dưới sự lãnh đạo rất bi kịch này ? Miền Bắc từng học theo học thuyết Mac-Lê bạo động củ nước triêt1 gia Đức theo phương cách Mao. Lịch sử nước Tàu là cuộc trường chinh nội chiến liên miên và nước Đức từng sản sinh Hitler. Các nhà triết học Đức ít nhiều đã mang trong tiềm thức mầm móng hủy diệt và đẫm máu nhân loại không giống nhà cách mạng XHCN Owen ở Anh !
4- Học thuyết
Học thuyết ra đời là một cố gắng của dòng tư duy nhân loại để mô tả và chỉnh sửa xã hội. Nhưng phương pháp sai của học thuyết Mac-Lê là biện pháp “bạo lực cách mạng” dẫn đến chiến tranh thảm sát... Ngay thời 1945 đã có học thuyết “peace evolution: chuyển biến hòa bình” của Mỹ hay XHCN khoa học của Owen ở Anh sao VN không theo mà chọn theo cái ác gây ra CCRĐ ? Đây là sai lầm lớn lao của Ông Nguyển Tất Thành và đảng CSVN chứ còn kết luận nào khác cho được ?
Dân biểu Mattiascioki, người ủng hộ nghị quyết 1481 lên án CS nói “ ...Tôi nghĩ rằng, chúng ta cần rút tỉa bài học từ thái độ trí thức của một Châu Âu tả khuynh. Hãy nghĩ tới những người như Jean Paul Sartre , ông ta thú nhận trước khi chết rằng: "Tôi đã biết rất rõ về các trại tập trung Gulags, nhưng tôi không muốn vạch trần ra, vì tôi không muốn làm mất tinh thần của giai cấp công nhân đang tin tưởng vào một ngày mai ca hát"...Bài học mà chúng ta rút tỉa từ một thái độ như thế, là phải biết rõ sự thật, xem đấy như tiêu chuẩn tối hậu. ...Điều cơ bản mà tôi sợ nhất, và tôi chẳng hiểu vì sao vẫn hiện hữu những người tả khuynh không chịu chấp nhận rằng chúng ta đang nhắc nhở tới những tội ác khủng khiếp, chứ không đề cập vấn đề ý thức hệ.
Ông Putin đã giải thích rõ và ngắn gọn điều này : ”Nhiều nguời đã đánh đồng mình với Cộng Sản! “ Nói đến CS sai là điều rất nhạy cảm cần tránh ngay ở Liên Xô ! Họ là những người từng được ca ngợi như anh hùng, đang hưởng đặc quyền. Nói cộng sản sai là nói họ sai, nói CS ác là nói họ ác trong khi họ chết chóc trong chiến tranh và đói khổ. Họ từng nghèo khổ ít học nghe theo nhà nước bằng chính sinh mạng mình và nay không muốn mất cái gì mình từng khó khăn mới có được, không thể cam lòng chấp nhận sự thật là ... quá khứ chọn lựa thể chế CS và giết nhau nhiều thế để có CS là điều sai . Ông Yeltsin có công loại bỏ ! Trong đám tang Yeltsin còn có người CS la ó đòi đóng cọc trên quan tài ông, đến độ phải nhắc là “hãy biết làm nguời trước khi làm Cộng Sản”. Không làm người không biết nghĩa tử là nghĩa tận thì làm CS chắc chắn là thứ CS sai !
5- Kết luận lịch sử
Từ những dữ liệu này, VN có kết luận lịch sử nào khác hơn kết luận : ” Từ 1945 đến nay tất cả là chọn nhầm, đứng vào phía sai của lịch sử và sai lầm dẫn đến nội chiến, chủ động tạo ra điểm nóng trong cuộc đối đầu chiến tranh lạnh .”
Thưa Ông Võ văn Kiệt, người làm cha mẹ lạc hậu nghĩ đánh con là giải pháp giáo dục tốt, nhưng thực tế chứng minh là không tốt ! Ông có thể nói với đảng CS câu này là đủ để liên hệ đến nỗi đau dân tộc do CS gây ra !
Khi nào CS nhận ra chính mình là người “gây cuộc can qua” thì hãy nói đến hoà giải hoà hợp dân tộc . Người dân VN không đòi xử tội kết án CS là quá nhân từ nhân danh không nên kéo dài đau khổ là đã hoà giải. Dân chúng hai miền và Việt Kiều cũng cùng hoà giải với nhau rồi không nhìn nhau thù nghịch nửa đâu ! Chính đảng CSVN không chịu hoà giải với dân.
Săn lùng bắt bớ cho chất chồng tội lỗi thêm chứ ổn định nỗi gì ? Khmer đỏ có bị xử hay không bị xử cũng không sao, chủ yếu là Campuchia nhận ra được CS Khmer đỏ sai lầm ! Thưa ông Kiệt, có đúng thế không ?
6- Đàm phán hoà giải
Là cuộc đàm phán chứ không phải tuyên truyền chiêu dụ:
1. Trả lại cho ông Dương Văn Minh và VNCH vinh dự cần có theo đúng chứng lý lịch sử có thật. Không “Mỹ ngụy” không và Mỹ không xâm lược.
2. Trả lại cho quyền công dân đầy đủ cho xin lỗi những kẻ từng bị gọi khơi khơi là...“ngụy quân ngụy quyền“ và nhốt tù không án . Xây mộ chí và bồi thường chăm sóc cho người chết trong trại cải tạo. Có kế hoạch cải táng người chết ở các trại tạm cư về VN hay giúp thân nhân cải táng về nơi mong muốn.
3. Ban hành chánh sách không hồi tố các hành vi của tất cả các bên tham chiến .
4. Nhận trách nhiệm xây dựng lộ trình dân chủ xây dựng luật pháp theo mô hình dân chủ tự do, nhân quyền của Liên hiệp quốc mà VN đã ký kết và cam kết thực hiện. Phải theo định thời được quốc hội xác định để tránh việc tranh luận nhanh chậm lâu mau cho dân chúng an tâm lo làm ăn .
Đây là những điều tôi rất mong góp ý với ông Võ văn Kiệt, nhân danh là một gia đình có cả thân nhân rất gần gũi mà chiến tranh khiến dạt ra ba phía. Ba mươi năm sau nay còn có cả thân nhân em cháu rễ là ngoại kiều rặt là người Úc, Nhật, Mỹ, Tàu, Tây! Chúng tôi đã tìm ra đây là con đường hoà giải và sống với nhau thuận tình !
Xin hãy bắt đầu đàm phán công bằng nhân danh đất nước phải thu về một mối và sẽ có tuyên bố hòa giải chung thay cho Hiệp định Paris từng bị vứt bỏ !
Tôi xin bắt chước Bà Ninh nói rằng “ Việt kiều không lúc nào cũng đúng”. Vâng, nhưng ta đã làm gì để Việt Kiều hiểu đúng làm đúng ? Ta có hiểu đúng nói thật lòng chưa ? Xin hãy bắt đầu nói thật với nhau đi và trườc tiên xin cho tôi nói thật lòng như trên nhé... Tôi không mong ông Kiệt hay ai đó làm một Yeltsin chánh trị ồn ào xốc nổi làm gì mà cần một sứ giả “thúc đẩy” chuyển biến hoà bình ! Cầu siêu như Thầy Thích Nhất Hạnh không đủ cho người sống! Xây tượng đài lớn hơn hoành tráng hơn không làm nên chân lý!
Trần Thị Hồng Sương
24.5.2007
BBC phỏng vấn cựu thủ tướng Võ văn Kiệt (toàn bộ)
Ông Kiệt và chứng bệnh tâm thần
Inscription à :
Articles (Atom)

