Vài nét về Khác biệt giữa chủ nghĩa Mác Lê Nin (xhcn "khoa học") và chế độ tự do dân chủ thật sự
Đảng nào theo chủ nghĩa Mác Lê Nin thì phải theo bốn trụ cột:
Trụ cột
thứ nhất là học thuyết đấu tranh giai cấp.
Thứ hai, đấu tranh giai cấp của giai cấp công nhân phải đi đến chuyên chính vô sản.
Thứ ba, là đảng Cộng sản phải độc quyền lãnh đạo, tuyệt đối không chia quyền ấy cho bất cứ ai.
Điều thứ tư, là chủ nghĩa tập trung dân chủ. Tôi xin nhắc lại, chủ nghĩa tập trung dân chủ chứ không phải chủ nghĩa dân chủ tập trung. Chủ nghĩa tập trung dân chủ, đó là nguyên tắc tổ chức của đảng và của hệ thống chính quyền do đảng độc tôn.
Những vấn đề đó là những vấn đề cơ bản, đó là nội hàm của chủ nghĩa Mác Lê Nin.
*
***
*
Từ bỏ chủ nghĩa Mác Lênin có cái nội dung cụ thể của nó. Nội dung ấy gồm sáu điểm.
Một là xoá bỏ điều bốn trong hiến pháp, tức là xoá bỏ cái quyền độc tôn thống trị của đảng trong xã hội.
Thứ hai là tách rời đảng ra khỏi chính quyền nhà nước.
Thứ ba là tổ chức đầu phiếu dân chủ và tự do.
Thứ tư là ban hành các quyền tự do dân chủ cho nhân dân, cho tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do lập hội, tự do tôn giáo.
Đồng thời, thứ năm là phải xoá bỏ ngay những đạo luật hay những quy định (vi phạm quyền cơ bản của con người, vi phạm hiến pháp, Công pháp quốc tế) dưới luật chẳng hạn như nghị định 31CP mà do chính tay ông Kiệt ký, ... đi ngựơc lại với quyền tự do dân chủ của người dân chẳng hạn như nghị định 31CP do chính ông Kiệt ký trước đây và thứ sáu là xây dựng một xã hội dân sự tại Việt Nam.
Điểm thứ sáu là xây dựng một xã hội dân sự ở Việt Nam.
Đó là những điểm cơ bản đó là những điểm cụ thể để xoá bỏ chuyên chính vô sản, xóa bỏ chế độ cực quyền toàn trị ở trong nước để tiến tới một chế độ dân chủ đích thực, tạo điều kiện cho đất nước tiến lên mạnh mẽ và thoát khỏi nguy cơ tụt hậu.
Vấn đề đặt ra rõ ràng phải là như vậy nhưng vì sao ông Kiệt không dám đụng đến, vì sao ban lãnh đạo không dám đụng đến vì đụng đến là đụng đến quyền lợi giai cấp của họ, đó là giai cấp thống trị, giai cấp quan liêu mà hiện nay đang thống trị đất nước. Chính vì vậy mà người ta phải nói quanh, nói mơ hồ, nói để mà nói.
Đó là điểm tôi muốn nói về chủ nghĩa Mác Lê Nin mà ông Kiệt nêu lên
*
***
*
Vài nét sơ lược về chế độ độc tài toàn trị, về cncs về mặt thực hành:
+ Về mặt lý thuyết, triết lý, tư tưởng : rất tốt đẹp, như mơ, nhưng phản tự nhiên, phi nhân bản, phản dân chủ, phản khoa học, phản tiến hóa nhân loại, hoàn toàn hoang tưởng, chỉ thuần túy lừa bịp ! Đó là : "thế giới đại đồng, làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu !", "bãi bỏ quyền tư hữu", "kinh tế tập trung, chỉ đạo";
+ Về mặt thực hành : nó dựa trên những căn bản, với 1 tổ chức khép kín sau :
a/ bưng bít, bịt miệng, độc quyền tuyên truyền giả dối, xuyên tạc sự thật, bôi nhọ, vu cáo, chụp mũ những người khác quan điểm cs, chính sách ngu dân (ngân sách dành cho giáo dục, y tế rất thấp)
Đảng kiểm soát tất cả truyền thông, thông tin (hơn 600 tờ báo đảng, TV, radio, firewall internet )
b/ lẽ phải và công lý nằm ở bạo lực, khủng bố, nòng súng, nhà tù (đảng, nhà nước), theo cái "lý" (quyền lợi) của đảng : ngân sách dành cho quân đội, công an, nhà tù rất cao !
c/ xài luật rừng, luật miêng, đe dọa, côn đồ, công an trị (vi phạm hiến pháp, công ước quốc tế)
** Những đặc điểm của chế độ độc tài, nhất là độc tài tòan trị cộng sản, như sau :
1) Một ý thức hệ Nhà nước bắt buộc ( une idéologie de l’Etat obligatoire) ;
2) Ðộc đảng có nhiệm vụ quản chế dân ( Parti unique avec le but d’encadrer la masse) ;
3) Ðộc quyền bạo lực ( Monopole de violence) :
4) Ðộc quyền phương tiện truyền thông ( Monoploe des moyens de communication) ;
5) Khủng bố dân ( Terreur de masse) ;
6) Kinh tế tập trung trong tay nhà nước ( Economie centralisée),
7/ Tướt đoạt của cải, nhân quyền, dân quyền (thuế, ngân hàng, đất đai, hợp tác xã, nguồn phân phối sản xuất lao động, xuất cảng lao nô, khống chế và kiểm soát bao tử dân, xin-cho, xin-chờ-không cho, ...)
8/ Quốc hội, Tòa án (tư pháp), Nhà nước (hành pháp) là công cụ của đảng, phục vụ cho quyền lực quyền lợi của đảng !
9/ Tất cả những tổ chức ngoại vi cũng là công cụ của đảng : mặt trận tổ quốc, hội, đoàn, tổ chức, tập hợp, công ty, tập hợp, tôn giáo quốc doanh, ... (kể cả ở ngoài nước);
Bộ chính trị đcsvn đứng ngoài hiến pháp, ngồi xổm lên HP, chỉ đạo TẤT CẢ mọi sinh hoạt của đất nước (quốc hội, tư pháp, hành pháp, quân đội, công an, báo chí, TV, radio, đoàn, đội, hội, nghiệp đoàn, ....)
Đảng cs đặt lợi ích của đảng lên trên lợi ích của dân tộc, tổ quốc !!! ( chủ nghĩa tam vô: vô gia đình, vô tổ quốc, vô tôn giáo)
Đó là tinh thần quốc tế vô sản, tuân thủ tuyệt đối chỉ đạo của cs quốc tế, thành trì cách mạng xhcn hay biến thái là "chủ nghĩa mafia" thực dân đỏ kiểu mới !!!
*
***
*
Sự hình thành và Cơ cấu của Quốc hội ở những nước độc tài toàn trị ra sao ?
Một nhóm nhỏ người (12-30 người) trong cái gọi là Bộ chính trị, dành giựt chia chác nhau đa số ghế (trên 90%) trên tổng số ghế của quốc hội (bù nhìn). Những số ghế này sẽ được bầu bán cho những đảng viên trung thành với đảng. Những đảng biểu ứng cử này , sau khi "mua" chức, sẽ gỡ gạc lại khi nhiệm chức qua tham nhũng. Những số ghế còn lại sẽ dành cho ứng cử viên tự do và sẽ được sàng lọc qua cái gọi là những hiệp thương chủ trì bởi Mặt trận tổ quốc, công cụ phù phép bù nhìn của bộ chính trị cs, nghĩa là chỉ những ai thân (biết gật đầu vô điều kiện) bộ chính trị mới được chọn.
Bộ chính trị chỉ định những đảng biểu sẽ biến thành "dân biểu" qua những thủ thuật ép dân đi bầu "tự do". Những vị như thủ tướng, ... cũng có chân trong quốc hội, vừa đá bóng vừ thổi còi, nghĩa là hành pháp lại càng không độc lập với lập pháp (quốc hội) như ở những nước dân chủ thật sự.
Quốc hội bù nhìn chế ra hiến pháp, luật pháp phục vụ cho quyền lực và quyền lợi độc tôn của Bộ chính trị, đảng cộng sản theo cương lĩnh của đảng, cụ thể là điều 4 hiến pháp (sao chép điều 6 HP cs Liên Xô), xác nhận vai trò "độc quyền lãnh đạo" của đảng cộng sản, người tung kẻ hứng rất ngoạn mục và bịp bợm.
Như vậy, Bộ chính trị sẽ đứng ngoài và ngồi xổm trên hiến pháp, luật pháp, xem thường nhân dân.
Biết rõ chế độ kiểu này là đầy bất công, phi lý, không hợp lòng dân, làm đất nước tụt hậu, đảng cộng sản phải duy trì một bộ máy công an dày đặt, phung phí ngân sách quốc gia, để kềm kẹp dân, bảo vệ quyền lực quyền lợi đảng.
Để qua mặt công luận thế giới, mị dân, Hiến pháp của cs là hiến pháp dân chủ giả hiệu, đầy tính hình thức, có đầy đủ những cụm từ cần thiết (mà qua thực hành, luật lệ, nghị định cs sẽ tướt đoạt cả) : tự do, dân chủ, nhân quyền, dân quyền, dân tộc, nhân dân, đoàn kết, ... Một sự lừa bịp trắng trợn.
Quốc hội "là nơi có quyền lực cao nhất cả nước", nhưng thực chất là công cụ của đảng. Vì sao ? Hãy nhìn cách dàn dựng, tổ chức ứng cử và bầu cử :
0- QH làm việc dưới sự chỉ đạo của Bộ chính trị cs
a- trên nguyên tắc, hiến pháp có giá trị cao nhất cả nước mà mọi người bắt buộc phải tuân thủ, kể cả những ông trong Bộ chính trị cs.
b- đảng đứng ngoài và ngồi xổm lên hiến pháp ! Đặc biệt là Bộ chính trị đảng !
c- MTTQ chọn người (của đảng) ra ứng cử; duyệt xét những người ứng cử tự do và loại bỏ với những lý do rất tùy tiện, ngụy biện dàn dựng.
d- ép dân phải "tự do" đi bầu những người đảng cử với nhiều thủ đoạn độc tài (hộ khẩu, gây khó khăn trong cuộc sống)
e- dân muốn xong chuyện, yên thân, đi bầu cho qua, không quan tâm đến kết quả đã biết trước ! Sau đó, đảng tuyên truyền là bầu cử thành công ! Thực chất là những "đảng biểu" nghị gật, làm việc theo chỉ đạo của đảng !!
f- quốc hội ra hiến pháp, làm luật, đưa đảng " độc quyền lãnh đạo ", ra luật phục vụ cho lợi ích của đảng, bảo vệ đảng, đàn áp và khống chế dân !!
Xét về thủ tục ứng cử bầu cử, theo luật pháp quốc tế, thì kết quả bầu cử này là VÔ GIÁ TRỊ, vì quyền tự do của người dân không được tôn trọng và bảo vệ ! Dân không có nhiều chọn lựa tự do, dân bị ép đi bầu để yên thân trong cuộc sống, làm ăn, học hành, ... !!
Để có vẻ dân chủ, những nước độc tài còn tô vẽ thêm bằng cách cho ra hơn 600 tờ báo dưới quyền chỉ đạo của ban văn hóa và tư tưởng của đảng mà dân thường không biết rõ. Báo chí cs chỉ đưa ra những thông tin 1 chiều, không đầy đủ và thường xuyên tạc, bóp méo sự thật !! Muốn biết, trước một sự kiện, hãy đọc báo quốc nội và cả báo hải ngoại và quan sát Tivi hải ngoại (nếu không có dịp nhìn tận mắt), người ta sẽ thấy rõ sự bịp bợm 1 chiều của báo chí cs. Vì thế, không phải là vô lý, cs bưng bít, đặt tường lửa ngăn chận thông tin internet, phá sóng radio nước ngoài, phung phí ngân sách quốc gia.
Rõ hơn nữa là ngân sách quốc gia dành cho bộ máy kềm kẹp (công an), bộ máy tuyên truyền 1 chiều (báo chí, radio, TV) rất cao, so với y tế, giáo dục, ...
Cơ cấu của hệ thống chính trị độc tài toàn trị có vẻ như dân chủ, nhưng với tam quyền PHÂN CÔNG (hành pháp, lập pháp, tư pháp) dưới sự chỉ đạo của BCT và quyền lực thứ tư là truyền thông phụ thuộc hoàn toàn vào đảng.
Bầu QH 20/5/2007
Nước VN có khoảng 3,1 triệu đảng viên cs; 85,1 triệu dân
Trên 85% là đảng biểu; gần 15% là thân đảng;
Cuối cùng (số dân biểu) đại diên dân 85,1-3,1 triệu người là dưới 10% qua những kỳ hiệp thương tráo trở của MTTQ cs !! Khoảng trên 300 người tự ứng cử, qua 3 kỳ "lọc" (hiệp thương) còn lại 30 người, qua kỳ "ép" dân đi bầu còn lại 1 người "trúng cử".
Trước khi "bầu cử", NGUYEN PHU TRONG, Chủ Tich Quốc Hội Cộng Sản ra chỉ thị để động viên những vị "đảng cử" đóng kịch, về bầu cử ngày 20-5-2007: " Phải có lãnh đạo, nhưng lãnh đạo thế nào để người ta không nói mình định hướng hết rồi. Phải tránh gò ép về thời gian, định hướng để gây bức xúc trong nhân dân , tránh để dân hiểu rằng bầu cử chỉ là đóng kịch !!".
Như vậy QH này không phải là của dân như nhà văn Hoàng Tiến đã nói. QH này (từ 60 năm qua) không chỉ là QH bù nhìn, phục vụ theo chỉ đạo, quyền lợi của Bộ chính trị đảng thì là gì ???
*
***
*
Hệ quả của cơ cấu độc tài, cực quyền này là gì ?
- đa số đảng viên có thể làm chuyện bất công, phi pháp, phi đạo lý mà không bị trừng trị thích đáng, kịp thời.
- xã hội đầy dẫy những bất công.
- đất nước sẽ tụt hậu, nhân dân sẽ ươn hèn, đạo lý băng hoại, văn hóa suy đồi.
- kinh tế, con người không thể phát triển một cách hài hòa, khó sống hạnh phúc khi không có tự do tư tưởng, thông tin.
- khoảng cách giàu nghèo càng lúc càng tăng khủng khiếp, giữa một nhóm nhỏ người có quyền lực và đại đa số nhân dân.
- bộ chính trị có thể dâng đất và biển (bán nước) cho ngoại bang một cách dễ dàng như đã xảy ra, để mong được bảo hộ và giữ quyền lực.
- ngoại bang chỉ cần mua chuộc, áp đảo, đe dọa ... những người trong BCT này để thôn tính và đồng hóa đất nước.
- tốn kém rất nhiều tiền thuế của dân mà chẳng lợi ích gì cho dân cả, vì phải nuôi 2 bộ máy chồng chéo là đảng và nhà nước để kiểm soát và mị dân. Luôn mượn tiếng "nhân dân" để kết án chụp mũ người khác chính kiến, để xin tiền quốc tế, nhưng phục vụ cho đảng là chánh.
- Hiến pháp, luật pháp, nghị định, ... (vi phạm Công pháp quốc tế) tổ chức xã hội không công bằng, không hợp lý, không thực tế, không rõ ràng đầy đủ, không được áp dụng đồng đều từ trên xuống dưới, thì làm sao có ổn định bền vững để phát triển, động viên mọi người cùng đóng góp ??? Phải chăng đó chỉ là sự ngụy biện, độc đoán vì lợi ích của một nhóm nhỏ quyền lực ?
*
***
*
Xã hội dân sự tự do dân chủ, ứng cử tranh cử và bầu cử tự do & công bằng ??
Tóm tắt:
Thế nào là một quốc hội thực sự của dân, do dân, vì dân ??
Những điều kiện sau đây phải được thỏa :
1/ tự do ứng cử (không qua 1 tổ chức sàng lọc, loại bỏ -đấu tố- của đảng, tổ chức nào cả! thực tế: đảng chọn những đảng biểu, chỉ định bởi đảng, phục vụ cho lợi ích của đảng; vì không có đa đảng) : KO (cụ thể qua những kỳ bầu cử)
2/ tự do tranh cử (ko có, theo ông NV Yểu, phó chủ nhiệm ở QH) : KO
3/ tự do bầu cử ( cưỡng ép đi bầu ! vi hiến !) : KO
4/ đa đảng đa nguyên để bảo đảm có những chính sách, đường lối khác nhau trong việc điều hành quốc gia: KO
5/ có sự giám sát độc lập (về ứng cử, tranh cử, bầu cử, kiểm phiếu), của quốc tế thì càng tốt : KO
Ở những nước tự do dân chủ thật sự, có đa đảng đa nguyên, có cạnh tranh và kiểm soát lẫn nhau tránh đi đến cực quyền tập trung ở 1 người, 1 đảng, 1 nhóm. Cơ chế có tam quyền phân lập (không như cs, 3 quyền phân công, dưới sự chỉ đạo của bộ chính trị) : hành pháp (nhà nước), lập pháp (quốc hội), tư pháp (tòa án), giám sát viện (kiểm soát tính vi hiến của luật pháp). 3 cơ quan này độc lập. Tuyệt đối không được quyền dùng ngân sách quốc gia để nuôi bộ máy đảng (có thể trợ giúp 1 phần theo quy định của luật pháp, khi có đa đảng)!
*
***
*
Kết luận:
- Quốc hội cs này không đại diện cho dân, vì 4 điều kiện trên không thỏa, và không có tự do ứng cử, tranh cử, bầu cử ! Dân bị cưỡng bức đi bầu bất công "độc đảng cử dân bầu" ; đảng biểu sẽ phục vụ lợi ích của đảng !
- phải hủy bỏ điều 4 HP phi lý : đảng dàn dựng cho ra QH bù nhìn; QH ra điều 4 HP đưa đảng lên, ... ra luật rừng vi hiến, vi phạm công pháp quốc tế;
- Ngay từ năm 1946, QH đã là vô giá trị, chỉ thuần túy là hình thức. Về mặt thực hành, QH làm việc theo chỉ đạo của BCT, trung ương đảng cs, phục vụ cho quyền lợi độc tôn độc tài của đảng cs mà thôi !
- phải có tự do ngôn luận, báo chí tư nhân, truyền thông (như ở những nước dân chủ thật sự, đó là quyền lực thứ tư trong xã hội)
- Phải có công bằng, minh bạch trong quá trình ứng cử, tranh cử, bầu cử, kiểm tra giám sát.
Cái vòng gian trá, lẫn quẫn, bất công từ 60 năm qua với ý đồ duy nhất là mãi mãi bảo vệ quyên lực, quyền lợi độc tôn của đcsvn !!
Như vậy, bầu cử này là "tự do dân chủ" bịp bợm, không công bằng; quốc hội này vô giá trị.
Việc tẩy chay bầu cử là tự nhiên dưới nhiều hình thức như: trả thẻ cử tri, không tham gia, "bầu" đại vì bị ép buộc khéo léo.
Một cơ chế chính trị xã hội đặt nền tảng trên sự giả dối, đảng nói và làm dối buộc cả nước phải nói dối, luồn lách để sống sao cho thuận với đảng, để yên thân, lo làm ăn, kiếm sống, làm giàu nếu được (rất khó), đạp lên nhau mà sống.
Hệ quả tất yếu là đạo lý gia đình, xã hội không băng hoại sao được ??
*
***
*
Thực tế xã hội VN trong cơ chế cs sau 32 năm đã minh chứng sự thực quá rõ ràng, từ lý thuyết đến thực hành, đã bị ếm nhẹm từ 60 năm qua là:
Bản chất của cs là nô lệ chủ thuyết, cs quốc tế, phi dân tộc (theo cương lĩnh cs quốc tế và qua thực tế), dựa vào ngoại bang để trấn áp nhân dân, bảo vệ quyền lực độc tôn độc tài toàn trị và đặc quyền đặc lợi. Cs sẵn sàng cấu kết với ngoại bang để tự cứu đảng dù phải hy sinh quyền lợi dân tộc. Khi có tranh chấp với dân, cs trả lời bằng giả dối, bôi nhọ, vu cáo, chụp mũ, luật rừng, bạo lực, tù oan. Phương châm của cs là "lấy cứu cánh biện minh cho phương tiện", bất chấp đạo lý, nhân bản, lẽ phải của "cứu cánh". Cs khoát áo nhân dân, nhưng thực chất lại bóc lột, ăn bám, lợi dụng nhân dân; xem dân là nô lệ, là con tin, là món hàng đổi chác với tư bản !
Mục tiêu trước sau như một của HCM là bành trướng cncs ở Á châu, Đông Nam á, áp đặt Mac-Le lên toàn cõi VN, tiên phong làm "nghĩa vụ quốc tế vô sản cs". Chiến thuật có thể biến đổi tùy theo tình hình, nghiêng theo Liên Xô, Tàu, Tây, Mỹ, ... nhưng chiến lược KHÔNG thay đổi: độc tài toàn trị, đặt quyền lợi đảng csvn trên nhân dân, tổ quốc; bảo vệ "thành trì "XHCN", ... tư bản đỏ.
Đối với hcm (và csvn), người dân chỉ có 2 con đường, nếu không theo HCM (csvn) thì bị xem như kẻ thù (việt gian, phản quốc, chống phá "cách mạng", chống phá đảng và nhà nước cs, ...) và sẽ bị tiêu diệt, khủng bố, cô lập, bôi nhọ, vu khống, tù tội. Quan điểm này của csvn vẫn không thay đổi đến ngày nay !! Đây là thảm họa của dân tộc VN, của những người yêu nước chống thực dân và không theo cs. Người QG, họ ở giữa 2 lằn đạn, bị bắt buộc phải dựa vào Pháp, Mỹ (thế giới tự do) để chống lại chủ nghĩa cs, tự vệ chống lại sự xâm nhập phá hoại của cs vào miền Nam.
Về sự "lệ thuộc" thì dĩ nhiên 2 miền đều lệ thuộc ngoại bang vì nước nhỏ, nghèo, dân trí còn kém. Khác chăng là ở mức độ, và miền Bắc VN bưng bít sự thật quá nhiều qua chế độ độc tài toàn trị (kinh tế tập trung, chỉ huy) bạo tàn và tuyên truyền gian dối, trong khi miền Nam có cơ chế tốt, đúng đắn, hợp thời đai, hợp tiến hóa, phục vụ dân, đó là : tự do dân chủ, với kinh tế thị trường suốt 1955-1975.
(VQG)
*
***
*
Nói về tự do thông tin, truyền thông:
1955-75:
- Ở miền Nam: có tự do : báo chí tư nhân độc lập, dân dược quyền nghe đài VOA, BBC, ...; những ai nghe đài HaNoi quá lắm là bị tướt đoạt cái radio thôi.
1955-75-2007:
Ở miền Bắc trước 1975 và ở VN sau 1975, không có tự do thông tin, truyền thông, xuất bản, không có báo chí tư nhân. Đảng csvn độc quyền truyền thông. Dân bị cấm đoán nghe đài RFA, ... (bị phá sóng). Internet bị tường lửa !
Tại sao csvn lại bưng bít thông tin, sợ sự thật bị phơi bày, bị phát giác ??
Không có chính nghĩa !!?
Bài liên quan:
- Sưu tầm tổng hợp trên NET
http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2005/09/29/VoVanKietLettertoCSVN_NguyenMinhCan_NAn/
- http://www.googlesyndicatedsearch.com/u/rfavietnamese?q=Nguy%E1%BB%85n+Minh+C%E1%BA%A7n&hq=inurl:www.rfa.org/vietnamese&hl=en&ie=UTF-8&oe=UTF-8&start=10&sa=N
- Mối liên quan giữa HCM, Đảng CSVN và Đệ Tam Quốc Tế
- Tìm đọc thêm Cương lĩnh, điều lệ của đảng cs quốc tế, đảng csvn và luật báo chí, luật internet.
------
- Sách Lược Xâm Lăng Của Cộng Sản
- Mối liên quan giữa HCM, Đảng CSVN và Đệ Tam Quốc Tế
- Vài nét về Khác biệt giữa chủ nghĩa Mác Lê Nin và chế độ tự do dân chủ thật sự
- QHT: Thủ đoạn tuyên truyền xảo trá của VC
- Stalin (1878–1953): Mặt trái chiếc huân chương
- Sách Lược Xâm Lăng Của Cộng Sản (tóm tắt)
- Tu Thuc Dan Den CS cua? Ho.c Gia?: Hoang Va(n Chi'
lundi 4 juin 2007
dimanche 3 juin 2007
Internet
Internet
Pham Thanh Phương (Úc Châu)
Trong đời sống xã hội văn minh hiện nay, có lẽ không ai có thể phủ nhận Internet là một lãnh vực tối cần thiết không thể thiếu trong đời sống nhân loại, nhất là đối với giới trẻ. Nó là một phương tiện đưa con người đến gần nhau, hiểu nhau hơn và cũng là một thư viện toàn cầu dùng để phát triển nhân loại. Ngoài ra, Internet cũng còn là một món ăn cần thiết của tâm hồn. Thiếu nó, con người trở nên ù lỳ tăm tối, lạc hậu. Chính vì thế, trong các chế độ độc tài, toàn trị, điều đầu tiên họ phải cố gắng bưng bít, ngăn chặn Internet tới mức tối đa, hầu có thể biến con người trở thành nô lệ, phục vụ cho chế độ như CSVN trong hiện tại.
In Tơ Nét, một nhu cầu cần thiết
Là món ăn bổ ích của tâm hồn
Dù tuổi đời có phủ bóng hoàng hôn
Vẫn ái mộ tựa tâm hồn son trẻ
Trong tuần lễ vừa qua, một cuộc khảo cứu mang tên OpenNet Initiative do các chuyên gia tại những trường đại học Oxford, Cambridge, Harvard và Toronto thực hiện cũng cho đã biết: Hiện nay một số quốc gia kiểm soát và ngăn chặn thông tin một cách gắt gao trên mạng Internet là Trung Cộng, Iran, Miến Điện, Syria, Tunisia và tệ hại nhất là Việt Nam.
Riêng tại Việt Nam, tập đoàn CSVN luôn tự hào là Đỉnh cao trí tuệ và cũng từng rêu rao Nước ta có một nền do dân chủ cao hơn các nước Tây phương rất nhiều nhưng lại luôn coi Internet là một kẻ thù nguy hiểm, lúc nào cũng phải tìm cách kiểm soát và khống chế tới mức tối đa. Hiện nay, CSVN chỉ cho phép người dân xử dụng Internet theo quy định, và CS dùng Internet như một phương tiện tuyên truyền, bịp bợm, cưỡng ép và đầu độc giới trẻ theo một chiều hướng nhất định của đảng đ Đỉnh ra.
Để thực hiện sự bưng bít này, nhà nước CSVN đã và đang chi ra một ngân khoản rất lớn, thiết lập đủ mọi mánh khóe trong đó có những bức tường lửa hầu ngăn chặn tới mức tối đa những sự thật, nhất là những lãnh vực nhân bản và nhân sinh trên thế giới. Ngoài ra, CSVN còn khủng bố tinh thần những người xử dụng Internet bằng cách ra lệnh cho các dịch vụ phải kiểm soát khách hàng, bắt khách hàng phải lưu lại một số chi tiết cá nhân,v,v. Trong khi đó, nhà nước CSVN vẫn rêu rao là luôn khuyến khích và phát triển lãnh vực Internet tới mức tối đa cho kịp đà văn minh , tiến bộ trên toàn cầu, mới là điều bịp bợm nghịch lý
Theo nhiều nguồn tin trong nước cho biết, đa số thanh niên VN ngày nay tìm đến Internet chỉ để trao đối Email, tán gẫu và tìm vào những trang tình dục, dâm ô, họ không thể truy cập được tin tức cập nhật từ những Web như CNN, RFA, AFP,VOA, Vietnamexodus và còn rất nhiều trang Web bổ ích khác....Ngoài ra, một số người trong nước cũng cho biết, nếu vượt được bức tường lửa, họ sẽ thấy được tất cả những bản tin trên các trang web của nhà nước, không giống như những bản tin đã phổ biến trên báo giấy bên ngoài. Nhà nước CSVN rất sợ những sự bình luận về tự do, dân chủ, họ sợ khi người dân có hiểu được những ý niệm về tự do, dân chủ bằng những nguồn tin thực tế, để phát triển tư duy một cách chính xác, phát triển dân trí, để từ đó bản chất hướng thượng tự nhiên của con người sẽ tạo ra những hành động đòi hỏi về tự do, dân chủ. CSVN cũng rất sợ sự so sánh của người dân khi nhìn thấy đời sống bao la của thế giới bên ngoài, không giống như sự tuyên truyền của nhà nước đã bịp bợn từ xưa đến nay. Một khi người dân Việt Nam được tự do tìm hiểu Internet, tất nhiên sẽ tạo ra nhiều thắc mắc, so sánh, chỉ cần một lãnh vực nhỏ với sự thât hiển nhiên cũng đã làm cho cơ chế cầm quyền CSVN chao đảo. Thí dụ, người dân vẫn được tuyên truyền rằng khối tư bản là bóc lột, ngu muội, chỉ có nhà nước ta là anh minh tuyệt đỉnh với đỉnh cao trí tuệ. Nhưng tại sao đời sống người dân Việt Nam vẫn cứ tối tăm, đói rách và lạc hậu, cái gì cũng bị cấm đoán, song sắt của nhà tù lúc nào cũng lởn vởn chung quanh tâm não của họ. Trong khi đó, ïnhìn vào đời sống phát triển của thế giới, người dân khắp nơi được no ấm sung sướng như một thiên đường, đầy đủ tự do, tự tại, thì cái thử hỏi cái thiên đường XHCN bịp bợm sẽ đi về đâu.
Nhìn vào thực tế, với đà phát triển văn minh toàn cầu, thiết nghĩ nhà nước CSVN dù có cố gắng đến đâu chăng nữa cũng không thể làm cái trò lấy thúng úp voi như những thập niên 30-40 khi xưa, bức tường lửa đốn mạt kia vẫn không thể ngăn chặn được sự tiếp cận trong và ngoài nước. Một số phương pháp phá bức tường lửa đã đạt một kết quả rất khả quan. Hơn nữa, người ta vẫn có thể dùng nhiều cách để trao đổi thông tin cho nhau, chia sẻ và tạo được nhịp cầu giao cảm trong kiến thức cũng như tâm linh. Những phương pháp có mức độ an toàn rất cao, và có thể trực tiếp chuyển tải tin tức bằng văn bản, hình ảnh và cả âm thanh với số lượng lớn, mà không cần xử dụng đến hệ thống Email như Voicechat, Yahoo, hoặc Skype hiện đang thịnh hành trê lấy thúng úp giới.
Này Cộng sản, hãy nhìn xem sự thật
Đừng phí tiền, mua thúng để úp voi
Ôi! bàn tay gầy guộc muốn che trời
Ngưng đi nhé, trò Dã Tràng se cá Dã
Như vậy, thiết nghĩ có lẽ chỉ cần một thời gian ngắn nữa tất cả sự biện pháp ngăn chặn Internet của đảng và nhà nước CSVN sẽ bị vô hiệu hoá hoàn toàn. Hơn nữa, sau khi gia nhập WTO, tất nhiên kỹ nghệ Internet tại Việt Nam cũng bắt buộc phải phát triển rộng rãi hơn. Do đó, thiết nghĩ điều tốt nhất là CSVN nên chấm dứt cái trò ngăn cấm bỉ ổi này càng sớm càng tốt, may ra còn được tiếng là giác ngộ. Ngược lại, vẫn ngoan cố một cách ngu xuẩn đã không có lợi mà chỉ làm cho thế giới cảm thấy ghê tởm mà thôi.
Pham Thanh Phương (Úc Châu)
(vnexo)
Pham Thanh Phương (Úc Châu)
Trong đời sống xã hội văn minh hiện nay, có lẽ không ai có thể phủ nhận Internet là một lãnh vực tối cần thiết không thể thiếu trong đời sống nhân loại, nhất là đối với giới trẻ. Nó là một phương tiện đưa con người đến gần nhau, hiểu nhau hơn và cũng là một thư viện toàn cầu dùng để phát triển nhân loại. Ngoài ra, Internet cũng còn là một món ăn cần thiết của tâm hồn. Thiếu nó, con người trở nên ù lỳ tăm tối, lạc hậu. Chính vì thế, trong các chế độ độc tài, toàn trị, điều đầu tiên họ phải cố gắng bưng bít, ngăn chặn Internet tới mức tối đa, hầu có thể biến con người trở thành nô lệ, phục vụ cho chế độ như CSVN trong hiện tại.
In Tơ Nét, một nhu cầu cần thiết
Là món ăn bổ ích của tâm hồn
Dù tuổi đời có phủ bóng hoàng hôn
Vẫn ái mộ tựa tâm hồn son trẻ
Trong tuần lễ vừa qua, một cuộc khảo cứu mang tên OpenNet Initiative do các chuyên gia tại những trường đại học Oxford, Cambridge, Harvard và Toronto thực hiện cũng cho đã biết: Hiện nay một số quốc gia kiểm soát và ngăn chặn thông tin một cách gắt gao trên mạng Internet là Trung Cộng, Iran, Miến Điện, Syria, Tunisia và tệ hại nhất là Việt Nam.
Riêng tại Việt Nam, tập đoàn CSVN luôn tự hào là Đỉnh cao trí tuệ và cũng từng rêu rao Nước ta có một nền do dân chủ cao hơn các nước Tây phương rất nhiều nhưng lại luôn coi Internet là một kẻ thù nguy hiểm, lúc nào cũng phải tìm cách kiểm soát và khống chế tới mức tối đa. Hiện nay, CSVN chỉ cho phép người dân xử dụng Internet theo quy định, và CS dùng Internet như một phương tiện tuyên truyền, bịp bợm, cưỡng ép và đầu độc giới trẻ theo một chiều hướng nhất định của đảng đ Đỉnh ra.
Để thực hiện sự bưng bít này, nhà nước CSVN đã và đang chi ra một ngân khoản rất lớn, thiết lập đủ mọi mánh khóe trong đó có những bức tường lửa hầu ngăn chặn tới mức tối đa những sự thật, nhất là những lãnh vực nhân bản và nhân sinh trên thế giới. Ngoài ra, CSVN còn khủng bố tinh thần những người xử dụng Internet bằng cách ra lệnh cho các dịch vụ phải kiểm soát khách hàng, bắt khách hàng phải lưu lại một số chi tiết cá nhân,v,v. Trong khi đó, nhà nước CSVN vẫn rêu rao là luôn khuyến khích và phát triển lãnh vực Internet tới mức tối đa cho kịp đà văn minh , tiến bộ trên toàn cầu, mới là điều bịp bợm nghịch lý
Theo nhiều nguồn tin trong nước cho biết, đa số thanh niên VN ngày nay tìm đến Internet chỉ để trao đối Email, tán gẫu và tìm vào những trang tình dục, dâm ô, họ không thể truy cập được tin tức cập nhật từ những Web như CNN, RFA, AFP,VOA, Vietnamexodus và còn rất nhiều trang Web bổ ích khác....Ngoài ra, một số người trong nước cũng cho biết, nếu vượt được bức tường lửa, họ sẽ thấy được tất cả những bản tin trên các trang web của nhà nước, không giống như những bản tin đã phổ biến trên báo giấy bên ngoài. Nhà nước CSVN rất sợ những sự bình luận về tự do, dân chủ, họ sợ khi người dân có hiểu được những ý niệm về tự do, dân chủ bằng những nguồn tin thực tế, để phát triển tư duy một cách chính xác, phát triển dân trí, để từ đó bản chất hướng thượng tự nhiên của con người sẽ tạo ra những hành động đòi hỏi về tự do, dân chủ. CSVN cũng rất sợ sự so sánh của người dân khi nhìn thấy đời sống bao la của thế giới bên ngoài, không giống như sự tuyên truyền của nhà nước đã bịp bợn từ xưa đến nay. Một khi người dân Việt Nam được tự do tìm hiểu Internet, tất nhiên sẽ tạo ra nhiều thắc mắc, so sánh, chỉ cần một lãnh vực nhỏ với sự thât hiển nhiên cũng đã làm cho cơ chế cầm quyền CSVN chao đảo. Thí dụ, người dân vẫn được tuyên truyền rằng khối tư bản là bóc lột, ngu muội, chỉ có nhà nước ta là anh minh tuyệt đỉnh với đỉnh cao trí tuệ. Nhưng tại sao đời sống người dân Việt Nam vẫn cứ tối tăm, đói rách và lạc hậu, cái gì cũng bị cấm đoán, song sắt của nhà tù lúc nào cũng lởn vởn chung quanh tâm não của họ. Trong khi đó, ïnhìn vào đời sống phát triển của thế giới, người dân khắp nơi được no ấm sung sướng như một thiên đường, đầy đủ tự do, tự tại, thì cái thử hỏi cái thiên đường XHCN bịp bợm sẽ đi về đâu.
Nhìn vào thực tế, với đà phát triển văn minh toàn cầu, thiết nghĩ nhà nước CSVN dù có cố gắng đến đâu chăng nữa cũng không thể làm cái trò lấy thúng úp voi như những thập niên 30-40 khi xưa, bức tường lửa đốn mạt kia vẫn không thể ngăn chặn được sự tiếp cận trong và ngoài nước. Một số phương pháp phá bức tường lửa đã đạt một kết quả rất khả quan. Hơn nữa, người ta vẫn có thể dùng nhiều cách để trao đổi thông tin cho nhau, chia sẻ và tạo được nhịp cầu giao cảm trong kiến thức cũng như tâm linh. Những phương pháp có mức độ an toàn rất cao, và có thể trực tiếp chuyển tải tin tức bằng văn bản, hình ảnh và cả âm thanh với số lượng lớn, mà không cần xử dụng đến hệ thống Email như Voicechat, Yahoo, hoặc Skype hiện đang thịnh hành trê lấy thúng úp giới.
Này Cộng sản, hãy nhìn xem sự thật
Đừng phí tiền, mua thúng để úp voi
Ôi! bàn tay gầy guộc muốn che trời
Ngưng đi nhé, trò Dã Tràng se cá Dã
Như vậy, thiết nghĩ có lẽ chỉ cần một thời gian ngắn nữa tất cả sự biện pháp ngăn chặn Internet của đảng và nhà nước CSVN sẽ bị vô hiệu hoá hoàn toàn. Hơn nữa, sau khi gia nhập WTO, tất nhiên kỹ nghệ Internet tại Việt Nam cũng bắt buộc phải phát triển rộng rãi hơn. Do đó, thiết nghĩ điều tốt nhất là CSVN nên chấm dứt cái trò ngăn cấm bỉ ổi này càng sớm càng tốt, may ra còn được tiếng là giác ngộ. Ngược lại, vẫn ngoan cố một cách ngu xuẩn đã không có lợi mà chỉ làm cho thế giới cảm thấy ghê tởm mà thôi.
Pham Thanh Phương (Úc Châu)
(vnexo)
samedi 2 juin 2007
“ĐIỀU 88 BỘ LUẬT HÌNH SỰ Nước CHXHCN VIỆT NAM ” Và VỤ BẮT GIỮ NGƯỜI DÂN OAN
“ĐIỀU 88 BỘ LUẬT HÌNH SỰ Nước CHXHCN VIỆT NAM ”
Và VỤ BẮT GIỮ NGƯỜI DÂN OAN VÔ TỘI HỒ THỊ BÍCH KHƯƠNG
Chị Hồ Thị Bích Khương sinh năm 1967 quê ở huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An trong một gia đình có truyền thống yêu nước và “cách mạng cộng sản”. Gia đình chị có ông bà bên nội và ngoại sớm tham gia đảng cộng sản Đông Dương, tức ĐCSVN ngày nay ngay từ những ngày mới thành lập vào năm 1930. Còn chị là một người dân hơn 10 năm đi đòi lại quyền lợi hợp pháp của mình bị một số kẻ có chức có quyền tại địa phương cướp đoạt. Sau nhiều năm trường kỳ khiếu kiện, chị hoàn toàn tuyệt vọng trước cả một hệ thống chính quyền mục ruỗng với bao tệ nạn tham ô, hối lộ, cửa quyền, áp bức, đàn áp và bất công… lan tràn. Cho đến khoảng cuối tháng 8 /2006 khi chị ra Hà Nội đã được gặp trực tiếp và được sự giác ngộ của các nhà tranh đấu dân chủ như cụ Hoàng Minh Chính và nhà báo Nguyễn Khắc Toàn, nên chị đã tham gia ngay vào phong trào đấu tranh dân chủ để cùng nhân dân trong nước tố cáo những việc làm sai phạm của một số quan chức có nhiều sai trái, vi phạm pháp luật nhằm minh bạch và thúc đẩy tiến trình giải quyết khiếu nại, tố cáo của nhân dân. Trước nguy cơ những người dân đi khiếu kiện trong tỉnh Nghệ An có thể tập hợp và đoàn kết lại sẽ gây bất ổn cho cái hệ thống chính trị vốn đã vô cùng mục nát. Mà phía các lực lượng an ninh mật vụ của đảng và nhà nước đã tiến hành trăm phương ngàn kế để chia rẽ họ, cô lập họ cùng phong trào dân chủ, thậm chí đe doạ, đánh đập, bắt bớ, bỏ tù họ…nhưng chưa có mấy kết quả như mong muốn.
Ngày 25/4/2007 căn cứ vào điều 88 bộ luật hình sự của nước CHXHCN Việt Nam, nhà cầm quyền đã ra lệnh bắt giữ chị Hồ Thị Bích Khương tại huyện Nam Đàn quê chị. Theo những giấy tờ cơ quan công an gửi lại cho gia đình thì chị đã tàng trữ các tài liệu có nội dung chống nhà nước. Được biết rằng: Các tài liệu đó không có một tài liệu nào bị pháp luật Việt Nam cấm gồm khoảng gần hai chục bộ đơn khiếu nại, tố cáo của người dân quanh vùng thuộc tỉnh Nghệ An đã gửi chị và nhờ viết lại để gưỉ các nơi có thẩm quyền và kể cả việc có thể sẽ công bố lên Mạng internet toàn cầu. Tất nhiên có cả một số bài kêu gọi đấu tranh đòi dân chủ hóa đất nước và phê bình bộ máy quan liêu, áp bức của đảng CSVN và nhà nước mà chị đã viết và được chị công bố trên Mạng internet thời gian qua.
Điều đó khiến chúng ta cần phải nhìn nhận lại điều luật 88 của Bộ Luật Hình sự và hàng loạt các tội danh gọi là “xâm phạm an ninh quốc gia” của Bộ luật hình sự vốn đã quá lỗi thời đã quy định nguyên văn như sau:
“Điều 88 : Tội tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam
1. Người nào có một trong những hành vi sau đây nhằm chống Nhà nước cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt nam thì bị phạt tù từ ba năm đến mười hai năm:
a) Tuyên truyền xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân.
b) Tuyên truyền những luật điệu chiến tranh tâm lý, phao tin bịa đặt gây hoang mạng trong nhân dân.
c) Làm ra, tàng trữ, lưu hành các tài liệu, văn hoà phẩm có nội dung chống Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
…”
Điều luật này chứa đựng tư tưởng sai lầm rất nghiêm trọng. Chúng ta hãy mổ xẻ một vài khía cạnh của nội dung quy định về tội danh mà điều 88 này đã nêu như trên.
Nếu thừa nhận sự tồn tại của nhà nước là tất yếu khách quan, “là sản phẩm và biểu hiện của những mâu thuẫn giai cấp không thể điều hoà được” và thừa nhận bản chất của nhà nước “là một bộ máy trấn áp” thì việc đấu tranh của nhân dân chống lại sự trấn áp của nhà nước cũng là một tất yếu không thể không thừa nhận nếu là những người Macxit chân chính. Chính sự đấu tranh này là sự đấu tranh và thống nhất giữa các mặt đối lập là động lực thúc đẩy xã hội phát triển. Và đây là một quy luật cơ bản của chủ nghĩa Mác-Lênin.
Điều luật 88 cũng hoàn toàn trái với quan điểm của chủ nghĩa Mác-Lênin khi lấy đường lối, chính sách của nhà nước làm tiêu chuẩn của sự đúng đắn lên cấm các hành vi tuyên truyền chống lại nhà nước. Vì Mác coi thực tiễn là tiêu chuẩn của chân lý chứ đường lối chính sách của nhà nước không thể là tiêu chuẩn của chân lý và thực tế đã chứng minh đường lối, chính sách của nhà nước luôn gặp phải sai lầm. Bởi thế, nên sau hơn 30 năm xây dựng đất nước ta vẫn là một quốc gia tụt hậu, đói nghèo đeo bám dai dẳng. Giả thử coi đường lối chính sách của nhà nước là luôn đúng đắn vậy đại hội VI của đảng CSVN, một tổ chức chính trị hoạt động trong khuôn khổ của pháp luật đã công khai phủ nhận nền kinh tế xã hội chủ nghĩa, công khai phổ biến những quan điểm, tài liệu chống lại nhà nước xã hội chủ nghĩa. Vậy đại hội VI có vi phạm điều 82 cũ không ???
Nguyên tắc pháp chế xã hội chủ nghĩa một nguyên tắc được coi là nguyên tắc cơ bản và quan trọng trong quá trình xây dựng và áp dụng luật hình sự. Nguyên tắc này đảm bảo những ai có những hành vi phải được ghi trong điều luật thì mới bị truy cứu trách nhiệm hình sự. Nhưng điều luật 88 của Bộ Luật Hình Sự đã tạo ra một sự mù mờ về lý luận dẫn đến không thể xác định cấu thành tội phạm.
Nếu tra một số từ điển dịnh nghĩa về hành vi tuyên truyền thì không thể phân biệt khái niệm “tuyên truyền” trong điều luật với “góp ý kiến” cho đảng và nhà nước hoặc chủ trương “chấp nhận những quan điểm trái chiều ”, hay “Chát trực tuyến với thủ tướng” mà ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã từng tuyên bố là không né tránh bất cứ câu hỏi nào do bạn đọc, thính giả ở bất cứ đâu đưa ra !!!”.
Việc phân biệt nội dung nào là nội dung chống nhà nước, nội dung nào là ủng hộ xuôi chiều với đảng và nhà nước gặp rất nhiều khó khăn. Tôi lấy một ví dụ để so sánh đó là nội dung của một số cuốn sách mà công an thu được tại Văn phòng Luật sư Nguyễn Văn Đài so với cuốn sách Hệ thống xã hội chủ nghĩa do tiến sĩ Nguyễn Quang A biên dịch, thì tài liệu thu được tại văn phòng luật sư Nguyễn Văn Đài có nội dung thua xa về tính khoa học, tính toàn diện và triệt để của cái gọi là chống nhà nước xã hội chủ nghĩa vậy tại sao cuốn sách đó không bị coi là tài liệu có nội dung chống phá nhà nước CHXHCN Việt Nam ???
Trong bản án kết tội luật sư Nguyễn Văn Đài và nữ luật sư Lê Thị Công Nhân vừa qua được công bố trên Mạng khá rộng rãi, chúng ta cũng tìm thấy một dữ liệu quan trọng là các tài liệu gọi là “ chống phá nhà nước VN XHCN ” được tìm thấy trong ổ cứng máy tính vậy những nhà cung cấp dịch vụ mạng chứa hàng ngàn, hàng triệu tài liệu như vậy tại sao họ không bị truy cứu trách nhiệm hình sự ???
Điều 88 bộ luật hình sự cũng trái ngược với nguyên tắc dân chủ. Vì đã dân làm chủ thì nhân dân có quyền định đoạt số phận của nhà nước đó là quyền cơ bản của người làm chủ, nếu không đảm bảo được quyền này thì không phải là người làm chủ. Nếu không tuân thủ nguyên tắc ấy thì bản chất của nhà nước chỉ là một tổ chức bạo lực, và dùng các cơ quan nhân danh bảo vệ luật pháp như công an, viện kiểm sát, tòa án chị là những công cụ trấn áp nhân dân. Nếu coi chế độ của mình là một chế độ dân chủ thì pháp luật phải luôn coi nhà nước đó như là “một tên tội phạm” luôn sẵn sàng chờ có cơ hội là xâm phạm đến các quyền tự do dân chủ của nhân dân. Các điều luật của bộ luật hình sự hay các văn bản pháp luật khác phải luôn xuất phát từ việc bảo vệ quyền lợi của nhân dân chứ không thể xuất phát từ sự cần thiết bảo vệ một thiết chế quyền lực chuyên để trấn áp nhân dân.
Sai lầm của điều luật 88 bộ luật hình sự hiện nay và hàng loạt các các quy phạm pháp luật về tội xâm phạm an ninh quốc gia bắt nguồn từ việc đảng CSVN và nhà nước của họ đã “thay mặt dân tộc ”,“ thay mặt lịch sử ”, “thay mặt toàn dân”…… định nghĩa lại tổ quốc là gì ? Họ đã đồng hóa dân tộc, nhân dân, đất nước, tổ quốc... cũng chính là đảng CSVN !!! Họ tự lấy tư cách của nhà làm luật cho riêng ĐCSVN để định nghĩa lại tổ quốc, dân tộc…đó là một hành vi phủ nhận công lao của nhân dân bao đời đã dầy công xây đắp nên tổ quốc Việt Nam hôm nay, phủ nhận công lao của các vị anh hùng dân tộc, phủ nhận hoàn toàn lịch sử, phủ nhận hoàn toàn dân tộc Việt Nam.
Một điều luật chứa đựng sự mơ hồ và mang nhiều sai lầm như vậy lại cộng thêm sự tuỳ tiện về pháp luật, tình trạng tham ô, hối lộ… lộng hành thì các đơn khiếu kiện của công dan Hồ Thị Bích Khương được cơ quan công an khẳng định là các tài liệu chống nhà nước cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam đó là một điều dễ hiểu. Việc công an của đảng CSVN và nhà nước bắt giam và tịch thu các phương tiện làm việc và cũng là tài sản của chị Hồ Thị Bích Khương cách đây đúng hơn 1 tháng, về bản chất thực ra là đàn áp bịt miệng chị và các công dân khác dám dũng cảm cất lên tiếng nói đấu tranh đòi công bằng xã hội, đòi công lý và góp phần đấu tranh đòi dân chủ hóa đất nước một cách ôn hòa mà thôi. Và tất nhiên rằng về phía nhà cầm quyền là họ đã dùng các phương tiện nhân danh bảo vệ pháp luật để khủng bố và trù dập mọi công dân sử dụng quyền hợp pháp của mình để phát biểu tranh đấu một cách hòa bình, hợp hiến, và cũng phù hợp với các tiêu chuẩn sơ đẳng nhất về Nhân quyền. Hành vi ấy của bộ máy công quyền nhà nước cộng hòa XHCN Việt Nam rõ ràng là một sự vi phạm Nhân quyền, vi phạm quyền công dân rất nghiêm trọng rất đáng phải cực lực lên án trước dư luận toàn thế giới văn minh ngày nay.
Điều luật 88 của Bộ luật hình sự đang có hiệu lực và đang được các lực lượng “công an bảo vệ chính trị ” trong nước tích cực áp dụng lan tràn để trấn áp nhân dân và toàn bộ xã hội, và hàng loạt các điều luật khác trong tội danh xâm phạm an ninh quốc gia cần được quốc hội mới được bầu ra, cùng đảng và nhà nước hủy bỏ ngay, hoặc xem xét lại để trả lại cho nhân dân, cho toàn thể xã hội các quyền Con người cơ bản như các quốc gia và các dân tộc trên địa cầu đang được hưởng dụng đầy đủ.
Hà Nội ngày 31 / 5 / 2007
Công dân - kỹ sư Đào Văn Thụy
Thành viên của Công Đoàn Độc Lập Việt Nam
Mobile : 0904 130 759
http://www.doi-thoai.com/baimoi0607_008.html
* Luật lệ cs : vi phạm hiến pháp, công ước quốc tế..
Và VỤ BẮT GIỮ NGƯỜI DÂN OAN VÔ TỘI HỒ THỊ BÍCH KHƯƠNG
Chị Hồ Thị Bích Khương sinh năm 1967 quê ở huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An trong một gia đình có truyền thống yêu nước và “cách mạng cộng sản”. Gia đình chị có ông bà bên nội và ngoại sớm tham gia đảng cộng sản Đông Dương, tức ĐCSVN ngày nay ngay từ những ngày mới thành lập vào năm 1930. Còn chị là một người dân hơn 10 năm đi đòi lại quyền lợi hợp pháp của mình bị một số kẻ có chức có quyền tại địa phương cướp đoạt. Sau nhiều năm trường kỳ khiếu kiện, chị hoàn toàn tuyệt vọng trước cả một hệ thống chính quyền mục ruỗng với bao tệ nạn tham ô, hối lộ, cửa quyền, áp bức, đàn áp và bất công… lan tràn. Cho đến khoảng cuối tháng 8 /2006 khi chị ra Hà Nội đã được gặp trực tiếp và được sự giác ngộ của các nhà tranh đấu dân chủ như cụ Hoàng Minh Chính và nhà báo Nguyễn Khắc Toàn, nên chị đã tham gia ngay vào phong trào đấu tranh dân chủ để cùng nhân dân trong nước tố cáo những việc làm sai phạm của một số quan chức có nhiều sai trái, vi phạm pháp luật nhằm minh bạch và thúc đẩy tiến trình giải quyết khiếu nại, tố cáo của nhân dân. Trước nguy cơ những người dân đi khiếu kiện trong tỉnh Nghệ An có thể tập hợp và đoàn kết lại sẽ gây bất ổn cho cái hệ thống chính trị vốn đã vô cùng mục nát. Mà phía các lực lượng an ninh mật vụ của đảng và nhà nước đã tiến hành trăm phương ngàn kế để chia rẽ họ, cô lập họ cùng phong trào dân chủ, thậm chí đe doạ, đánh đập, bắt bớ, bỏ tù họ…nhưng chưa có mấy kết quả như mong muốn.
Ngày 25/4/2007 căn cứ vào điều 88 bộ luật hình sự của nước CHXHCN Việt Nam, nhà cầm quyền đã ra lệnh bắt giữ chị Hồ Thị Bích Khương tại huyện Nam Đàn quê chị. Theo những giấy tờ cơ quan công an gửi lại cho gia đình thì chị đã tàng trữ các tài liệu có nội dung chống nhà nước. Được biết rằng: Các tài liệu đó không có một tài liệu nào bị pháp luật Việt Nam cấm gồm khoảng gần hai chục bộ đơn khiếu nại, tố cáo của người dân quanh vùng thuộc tỉnh Nghệ An đã gửi chị và nhờ viết lại để gưỉ các nơi có thẩm quyền và kể cả việc có thể sẽ công bố lên Mạng internet toàn cầu. Tất nhiên có cả một số bài kêu gọi đấu tranh đòi dân chủ hóa đất nước và phê bình bộ máy quan liêu, áp bức của đảng CSVN và nhà nước mà chị đã viết và được chị công bố trên Mạng internet thời gian qua.
Điều đó khiến chúng ta cần phải nhìn nhận lại điều luật 88 của Bộ Luật Hình sự và hàng loạt các tội danh gọi là “xâm phạm an ninh quốc gia” của Bộ luật hình sự vốn đã quá lỗi thời đã quy định nguyên văn như sau:
“Điều 88 : Tội tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam
1. Người nào có một trong những hành vi sau đây nhằm chống Nhà nước cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt nam thì bị phạt tù từ ba năm đến mười hai năm:
a) Tuyên truyền xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân.
b) Tuyên truyền những luật điệu chiến tranh tâm lý, phao tin bịa đặt gây hoang mạng trong nhân dân.
c) Làm ra, tàng trữ, lưu hành các tài liệu, văn hoà phẩm có nội dung chống Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
…”
Điều luật này chứa đựng tư tưởng sai lầm rất nghiêm trọng. Chúng ta hãy mổ xẻ một vài khía cạnh của nội dung quy định về tội danh mà điều 88 này đã nêu như trên.
Nếu thừa nhận sự tồn tại của nhà nước là tất yếu khách quan, “là sản phẩm và biểu hiện của những mâu thuẫn giai cấp không thể điều hoà được” và thừa nhận bản chất của nhà nước “là một bộ máy trấn áp” thì việc đấu tranh của nhân dân chống lại sự trấn áp của nhà nước cũng là một tất yếu không thể không thừa nhận nếu là những người Macxit chân chính. Chính sự đấu tranh này là sự đấu tranh và thống nhất giữa các mặt đối lập là động lực thúc đẩy xã hội phát triển. Và đây là một quy luật cơ bản của chủ nghĩa Mác-Lênin.
Điều luật 88 cũng hoàn toàn trái với quan điểm của chủ nghĩa Mác-Lênin khi lấy đường lối, chính sách của nhà nước làm tiêu chuẩn của sự đúng đắn lên cấm các hành vi tuyên truyền chống lại nhà nước. Vì Mác coi thực tiễn là tiêu chuẩn của chân lý chứ đường lối chính sách của nhà nước không thể là tiêu chuẩn của chân lý và thực tế đã chứng minh đường lối, chính sách của nhà nước luôn gặp phải sai lầm. Bởi thế, nên sau hơn 30 năm xây dựng đất nước ta vẫn là một quốc gia tụt hậu, đói nghèo đeo bám dai dẳng. Giả thử coi đường lối chính sách của nhà nước là luôn đúng đắn vậy đại hội VI của đảng CSVN, một tổ chức chính trị hoạt động trong khuôn khổ của pháp luật đã công khai phủ nhận nền kinh tế xã hội chủ nghĩa, công khai phổ biến những quan điểm, tài liệu chống lại nhà nước xã hội chủ nghĩa. Vậy đại hội VI có vi phạm điều 82 cũ không ???
Nguyên tắc pháp chế xã hội chủ nghĩa một nguyên tắc được coi là nguyên tắc cơ bản và quan trọng trong quá trình xây dựng và áp dụng luật hình sự. Nguyên tắc này đảm bảo những ai có những hành vi phải được ghi trong điều luật thì mới bị truy cứu trách nhiệm hình sự. Nhưng điều luật 88 của Bộ Luật Hình Sự đã tạo ra một sự mù mờ về lý luận dẫn đến không thể xác định cấu thành tội phạm.
Nếu tra một số từ điển dịnh nghĩa về hành vi tuyên truyền thì không thể phân biệt khái niệm “tuyên truyền” trong điều luật với “góp ý kiến” cho đảng và nhà nước hoặc chủ trương “chấp nhận những quan điểm trái chiều ”, hay “Chát trực tuyến với thủ tướng” mà ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã từng tuyên bố là không né tránh bất cứ câu hỏi nào do bạn đọc, thính giả ở bất cứ đâu đưa ra !!!”.
Việc phân biệt nội dung nào là nội dung chống nhà nước, nội dung nào là ủng hộ xuôi chiều với đảng và nhà nước gặp rất nhiều khó khăn. Tôi lấy một ví dụ để so sánh đó là nội dung của một số cuốn sách mà công an thu được tại Văn phòng Luật sư Nguyễn Văn Đài so với cuốn sách Hệ thống xã hội chủ nghĩa do tiến sĩ Nguyễn Quang A biên dịch, thì tài liệu thu được tại văn phòng luật sư Nguyễn Văn Đài có nội dung thua xa về tính khoa học, tính toàn diện và triệt để của cái gọi là chống nhà nước xã hội chủ nghĩa vậy tại sao cuốn sách đó không bị coi là tài liệu có nội dung chống phá nhà nước CHXHCN Việt Nam ???
Trong bản án kết tội luật sư Nguyễn Văn Đài và nữ luật sư Lê Thị Công Nhân vừa qua được công bố trên Mạng khá rộng rãi, chúng ta cũng tìm thấy một dữ liệu quan trọng là các tài liệu gọi là “ chống phá nhà nước VN XHCN ” được tìm thấy trong ổ cứng máy tính vậy những nhà cung cấp dịch vụ mạng chứa hàng ngàn, hàng triệu tài liệu như vậy tại sao họ không bị truy cứu trách nhiệm hình sự ???
Điều 88 bộ luật hình sự cũng trái ngược với nguyên tắc dân chủ. Vì đã dân làm chủ thì nhân dân có quyền định đoạt số phận của nhà nước đó là quyền cơ bản của người làm chủ, nếu không đảm bảo được quyền này thì không phải là người làm chủ. Nếu không tuân thủ nguyên tắc ấy thì bản chất của nhà nước chỉ là một tổ chức bạo lực, và dùng các cơ quan nhân danh bảo vệ luật pháp như công an, viện kiểm sát, tòa án chị là những công cụ trấn áp nhân dân. Nếu coi chế độ của mình là một chế độ dân chủ thì pháp luật phải luôn coi nhà nước đó như là “một tên tội phạm” luôn sẵn sàng chờ có cơ hội là xâm phạm đến các quyền tự do dân chủ của nhân dân. Các điều luật của bộ luật hình sự hay các văn bản pháp luật khác phải luôn xuất phát từ việc bảo vệ quyền lợi của nhân dân chứ không thể xuất phát từ sự cần thiết bảo vệ một thiết chế quyền lực chuyên để trấn áp nhân dân.
Sai lầm của điều luật 88 bộ luật hình sự hiện nay và hàng loạt các các quy phạm pháp luật về tội xâm phạm an ninh quốc gia bắt nguồn từ việc đảng CSVN và nhà nước của họ đã “thay mặt dân tộc ”,“ thay mặt lịch sử ”, “thay mặt toàn dân”…… định nghĩa lại tổ quốc là gì ? Họ đã đồng hóa dân tộc, nhân dân, đất nước, tổ quốc... cũng chính là đảng CSVN !!! Họ tự lấy tư cách của nhà làm luật cho riêng ĐCSVN để định nghĩa lại tổ quốc, dân tộc…đó là một hành vi phủ nhận công lao của nhân dân bao đời đã dầy công xây đắp nên tổ quốc Việt Nam hôm nay, phủ nhận công lao của các vị anh hùng dân tộc, phủ nhận hoàn toàn lịch sử, phủ nhận hoàn toàn dân tộc Việt Nam.
Một điều luật chứa đựng sự mơ hồ và mang nhiều sai lầm như vậy lại cộng thêm sự tuỳ tiện về pháp luật, tình trạng tham ô, hối lộ… lộng hành thì các đơn khiếu kiện của công dan Hồ Thị Bích Khương được cơ quan công an khẳng định là các tài liệu chống nhà nước cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam đó là một điều dễ hiểu. Việc công an của đảng CSVN và nhà nước bắt giam và tịch thu các phương tiện làm việc và cũng là tài sản của chị Hồ Thị Bích Khương cách đây đúng hơn 1 tháng, về bản chất thực ra là đàn áp bịt miệng chị và các công dân khác dám dũng cảm cất lên tiếng nói đấu tranh đòi công bằng xã hội, đòi công lý và góp phần đấu tranh đòi dân chủ hóa đất nước một cách ôn hòa mà thôi. Và tất nhiên rằng về phía nhà cầm quyền là họ đã dùng các phương tiện nhân danh bảo vệ pháp luật để khủng bố và trù dập mọi công dân sử dụng quyền hợp pháp của mình để phát biểu tranh đấu một cách hòa bình, hợp hiến, và cũng phù hợp với các tiêu chuẩn sơ đẳng nhất về Nhân quyền. Hành vi ấy của bộ máy công quyền nhà nước cộng hòa XHCN Việt Nam rõ ràng là một sự vi phạm Nhân quyền, vi phạm quyền công dân rất nghiêm trọng rất đáng phải cực lực lên án trước dư luận toàn thế giới văn minh ngày nay.
Điều luật 88 của Bộ luật hình sự đang có hiệu lực và đang được các lực lượng “công an bảo vệ chính trị ” trong nước tích cực áp dụng lan tràn để trấn áp nhân dân và toàn bộ xã hội, và hàng loạt các điều luật khác trong tội danh xâm phạm an ninh quốc gia cần được quốc hội mới được bầu ra, cùng đảng và nhà nước hủy bỏ ngay, hoặc xem xét lại để trả lại cho nhân dân, cho toàn thể xã hội các quyền Con người cơ bản như các quốc gia và các dân tộc trên địa cầu đang được hưởng dụng đầy đủ.
Hà Nội ngày 31 / 5 / 2007
Công dân - kỹ sư Đào Văn Thụy
Thành viên của Công Đoàn Độc Lập Việt Nam
Mobile : 0904 130 759
http://www.doi-thoai.com/baimoi0607_008.html
* Luật lệ cs : vi phạm hiến pháp, công ước quốc tế..
vendredi 1 juin 2007
Tình trạng thiếu hụt điện lực tại Việt Nam
Tình trạng thiếu hụt điện lực tại Việt Nam
2007.06.01
Nguyễn Quốc Khải – Việt Long, RFA
Từ trước tới nay Việt Nam vẫn bị thiếu điện và cắt điện. Tình trạng này có vẻ ngày càng trầm trọng. Dư luận trong nước than phiền khá nhiều về việc điện bị cắt thường xuyên hơn, trong khi viễn ảnh sau này cũng không mấy khá.
Bấm vào đây để nghe bài này
Tải xuống để nghe
Người thợ đang sửa dây cable của một trụ điện ở Hà Nội hôm 4-5-2007. AFP PHOTO
Việt-Long hỏi ý kiến Giáo sư Nguyễn Quốc Khải về tình trạng này. Ông Nguyễn Quốc Khải nguyên là chuyên viên của Ngân hàng Thế Giới, từng giảng dạy tại trường Cao Học Quốc Tế Vụ thuộc đại học Johns Hopkins, Hoa-Kỳ.
Việt Long: Giáo sư thường nghiên cứu về hạ tầng cơ sở kinh tế ở Việt Nam, xin vui lòng cho biết tình hình điện lực ở Việt Nam đã nghiêm trọng đến đâu, cùng những nguyên do và đường lối khắc phục sự khiếm khuyết này. Trước hết là tình hình và nguyên do?
Giáo sư Nguyễn Quốc Khải: Hiện nay thì mức điện thiếu hụt ước tính vào khoảng 800 – 1300 MW vào lúc mức tiêu thụ lên cao nhất. Việt-Nam đã phải tính đến giải pháp hạn chế phân phối điện.
Có ba lý do làm thiếu điện. Thứ nhất là nhu cầu tiêu thụ điện gia tăng quá nhanh. Thứ hai là Việt-Nam lệ thuộc vào thủy điện quá nhiều. Mức sản xuất thủy điện giảm vào mùa khô. Nếu hạn hán xẩy ra lâu nhà máy sẽ thiếu nước để sản xuất điện. Thứ ba là khả năng tăng cường sản xuất điện của Việt-Nam trong hoàn cảnh nguy ngập rất thấp.
Tuy nhiên nguyên nhân sâu xa của sự thiếu điện là Việt-Nam không có một kế hoạch phát triển điện nghiêm chỉnh. Trong khi Thái Lan chú trọng về kỹ nghệ điện, tình trạng của Việt-Nam khác biệt hẳn. Đó là nhận xét của ông Richard Spencer, một chuyên viên cao cấp về năng lượng của Ngân Hàng Thế Giới.
Nhu cầu tiêu thụ điện lực
Việt Long: Vậy theo Ngân hàng Thế Giới thì nhu cầu tiêu thụ điện lực tại Việt-Nam, nói cụ thể là như thế nào?
Mức tiêu thụ gia tăng đáng kể. Vào năm 1995, mức tiêu thụ điện của Việt-Nam trung bình vào khoảng 156 KWh cho mỗi người hàng năm. Trong thời gian 1996-2004, mức tiêu thụ tăng gấp ba lần, lên đến 484 KWh. Tuy nhiên so với mức tiêu thụ 1,265 KWh tại những nước có lợi tức thấp và trung bình trên thế giới, mức tiêu thụ điện của Việt-Nam rất thấp.
Giáo sư Nguyễn Quốc Khải
Giáo sư Nguyễn Quốc Khải: Mức tiêu thụ gia tăng đáng kể. Vào năm 1995, mức tiêu thụ điện của Việt-Nam trung bình vào khoảng 156 KWh cho mỗi người hàng năm. Trong thời gian 1996-2004, mức tiêu thụ tăng gấp ba lần, lên đến 484 KWh. Tuy nhiên so với mức tiêu thụ 1,265 KWh tại những nước có lợi tức thấp và trung bình trên thế giới, mức tiêu thụ điện của Việt-Nam rất thấp.
Nhu cầu tiêu thụ điện của khu vực công nghệ và dân cư chiếm 85%-90%. Khuynh hướng này sẽ tiếp tục trong tương lai. Tổng số điện tiêu thụ tại Việt-Nam tăng từ 11.2 tỉ kw giờvào năm 1995 lên đến 57.6 tỉ kw giờ vào 2006.
Việt Long: Riêng các ngành công nghiệp tiêu thụ ra sao?
Giáo sư Nguyễn Quốc Khải: Các ngành công nghệ tiêu thụ điện rất nhiều, kể cả những ngành công nghệ nhẹ Việt-Nam ngày càng kỹ nghệ hoá khiến cho nhu cầu tiêu thụ điện càng tăng. Dân cư cũng dùng nhiều điện hơn vì nhiều yếu tố.
Trước hết là chương trình điện hóa nông thôn đã mang điện đến cho thêm 30 triệu người dân trong khoảng thời gian 1995-2004. Yếu tố thứ hai là kinh tế phát triển, lợi tức gia tăng khiến một số gia đình có khả năng mua sắm máy móc gia dụng chạy điện.
Giá điện quá thấp ở Việt-Nam cũng lại khuyến khích tiêu thụ điện. Giá điện lẻ trung bình ở Việt-Nam vào năm 2006 là 5.4 xu Mỹ / KW giờ, khá thấp so với với phần đông các nước khác. Ngay cả giá điện trung bình áp dụng cho công nghệ là 5.4 – 6.2 xu Mỹ cũng không cao so với tiêu chuẩn quốc tế.
Theo ước tính của Việt-Nam, nhu cầu về điện lực sẽ gia tăng 16% mỗi năm trong giai đoạn 2006-2010 và sẽ giảm bớt trong 10 năm sau. Trong khi đó mức tăng trưởng kinh tế trung bình vào khoảng 7.5% trong những năm vừa qua.
Theo dự đoán của Ngân Hàng Thế Giới, kinh tế của Việt-Nam sẽ tăng trưởng 8.3% trong năm 2007 và 8.5% vào năm 2008. Trong trường hợp này nhu cầu về điện của Việt-Nam sẽ tăng 20% vào năm tới.
Các chuyên viên của ĐLVN tiên đoán rằng Việt-Nam sẽ thiếu vào khoảng một tỉ KWh điện vào mùa hè năm nay vì mức nước hiện nay tại các đập giảm xuống đáng kể. Chuyên viên về khí tượng tiên đoán rằng nhiệt độ sẽ tăng khoảng 2-5 độ trên mức trung bình trong năm nay.
Giáo sư Nguyễn Quốc Khải
Thử thách lớn
Việt Long: Trước mắt, Việt Nam sẽ phải làm gì trước nhu cầu đó?
Giáo sư Nguyễn Quốc Khải: Với mức tiêu thụ điện gia tăng như trên, Việt-Nam sẽ trở thành một nước nhập cảng điện với số lượng đáng kể vào năm 2015. Khả năng sản xuất điện của Việt-Nam sẽ phải tăng gấp đôi trong 2005-2010 và tăng gấp 2.5 lần nữa trong thời gian 2011-2020. Đây là những thử thách rất lớn cho Việt-Nam trong vài năm tới.
Việt Long: Khả năng sản xuất hiện nay so với nhu cầu thì thế nào?
Giáo sư Nguyễn Quốc Khải: Điện lực tại Việt-Nam khó lòng bắt kịp nhu cầu. Khả năng sản xuất của Việt-Nam gia tăng từ 8,900 Megawatts vào năm 2002 lên đến 11,200 MW vào năm 2004. Theo ước tính của Bộ Công Nghiệp Viêt-Nam công suất điện lực của Việt-Nam sẽ là 21,000 Megawatts vào năm 2010 và 81,000 Megawatts vào 2020.
Để gia tăng công suất như vậy, Việt-Nam dự trù xây thêm 74 nhà máy phát điện từ 2005 đến 2020 với kinh phí là 109 tỉ Mỹ kim. Trong khi đó Điện Lực Việt-Nam chỉ đủ khả năng cung cấp một nửa số vốn cần thiết.
Trung bình trong khoảng thời gian 2002-2004, gần 45% điện sản xuất bằng hơi đốt thiên nhiên và dầu hỏa, 42% bằng thủy lực, và hơn 13% bằng than đá. Nhiệt điện sản xuất bằng dầu và hơi đốt lần đầu tiên vượt quá số lượng thủy điện khi nhà máy Phù Mỹ hoàn tất vào năm 2005. Nhiệt điện sẽ tiếp tục gia tăng tỉ lệ so với thủy điện. Tuy nhiên hiện nay Việt-Nam còn phải phụ thuộc vào thủy điện khá nhiều.
Các chuyên viên của ĐLVN tiên đoán rằng Việt-Nam sẽ thiếu vào khoảng một tỉ KWh điện vào mùa hè năm nay vì mức nước hiện nay tại các đập giảm xuống đáng kể. Chuyên viên về khí tượng tiên đoán rằng nhiệt độ sẽ tăng khoảng 2-5 độ trên mức trung bình trong năm nay.
Việt-Nam đang trải qua một nạn hạn hán tệ hại nhất trong 20 năm vừa qua. Mực nước ở hồ dự trữ nước ở Hòa Bình thấp hơn năm ngoái khoảng 1 thước. Dung lượng nước ở hồ này chỉ bằng 80% so với năm 2006. Việt-Nam sẽ buộc phải tiếp tục mua điện của Trung Quốc. Nhưng theo ước tính của Việt-Nam, nhu cầu về điện lực sẽ giảm xuống còn 11% trong những năm 2011-2015 và 9.1% trong 2016-2020.
Cổ phần hóa những công ty điện lực quốc doanh rất cần thiết để tăng hiệu năng. Sau nhiều năm trì hoãn nhà nước nay đã cho phép tư nhân đầu tư vào khu vực điện lực vì không đủ khả năng cung cấp vốn.
Giáo sư Nguyễn Quốc Khải
Việt Long: Nhưng trước đó thì hậu quả của sự thiếu hụt điện lực cho phát triển kinh tế ra sao?
Giáo sư Nguyễn Quốc Khải: Việt-Nam đặt mục tiêu về đầu tư nước ngoài là 20 tỉ Mỹ kim trong năm 2007. Theo TS Lê Đăng Doanh, Cố Vấn của Bộ Kế Hoạch và Đầu Tư, sự thiếu hụt điện lực làm mục tiêu này khó đạt được. Không những thế mức tăng trưởng kinh tế của Việt-Nam sẽ bị ảnh hưởng.
Biện pháp giải quyết
Việt Long: Bây giờ sang phần giải pháp. Giáo sư thấy Việt Nam cần làm gì? Giáo sư Nguyễn Quốc Khải: Qua tài liệu của Ngân hàng Thế Giới thì trước hết là phải giảm thiểu sự mất mát điện lực
Việt-Nam có triển vọng giảm bớt mức tiêu thụ điện được khoảng 600-800 MW trong vài năm tới chỉ bằng cách giảm thiểu sự lãng phí, tăng cường hiệu năng sử dụng nhiên liệu. So sánh cường độ tiêu thụ điện, tức là mức tiêu thụ điện / GDP, của Việt-Nam với một số nước Á châu, thì con số của Việt-Nam khá cao (0.89), chỉ thua Trung Quốc (1.29).
Điều đó phản ảnh sự phung phí điện lực và chính sách bao cấp nặng nề về điện lực tại hai quốc gia này. Cường độ tiêu thụ điện của Nhật Bản ở mức thấp nhất (0.20). Hiệu năng thấp của nền kinh tế Việt-Nam còn thể hiện qua chỉ số đầu tư / GDP ở mức cao là 25-30% trong năm 2006.
Về phương diện phân phối điện, Việt-Nam cần tối tân hóa những trạm biến điện để giảm những thất thoát điện lực qua những đường giây, máy biến thế, và những bộ phận cũ kỹ. Tỉ lệ điện bị thất thoát trong khu vực công nghiệp vào năm 2003 ở vào khoảng 14.2% phát xuất tư trong tiến trình sản xuất, truyền và phân phối điện. Tỉ lệ thất thoát này giảm xuống còn 13% trong năm 2005.
Thứ ba là phải cải tổ kỹ nghệ điện thêm nữa. Việt Nam cũng đã cải tổ, từ khi Luật Điện Lực được ban hành vào năm 2004. Luật này tạo một căn bản pháp lý để thiết lập một thị trường điện lực tại Việt-Nam.
ĐLVN được hoạt động độc lập với nhà nước mấy năm gần đây về phương diện tài chánh, tuy nhiên vẫn phụ thuộc vào nhà nước về mọi kế hoạch sản xuất, phát triển, đầu tư và giá cả. Việt-Nam cho phép thành lập một số những nhà máy sản xuất điện lực đứng ngoài hệ thống ĐLVN, hoàn toàn do tư nhân nội địa hoặc ngoại quốc làm chủ hay với sự đóng góp cổ phần của ĐLVN.
Việt-Nam dự trù mua của Trung Quốc hàng năm 0.7-1 tỉ KWh điện trong thời gian 2007-2016 để phục vụ những tỉnh ở biên giới như Lai Châu, Lào Cai, Hà Giang, và Quảng Ninh. Lần đầu tiên Việt-Nam nhập cảng điện của nước láng giềng này là 2004.
Giáo sư Nguyễn Quốc Khải
Cổ phần hóa những công ty điện lực quốc doanh rất cần thiết để tăng hiệu năng. Sau nhiều năm trì hoãn nhà nước nay đã cho phép tư nhân đầu tư vào khu vực điện lực vì không đủ khả năng cung cấp vốn.
Việt Long: Thêm vào đó còn có biện pháp cải tổ cụ thể nào khác nữa?
Giáo sư Nguyễn Quốc Khải: Còn nhiều chứ. Phải nâng cấp và giản dị hóa thủ tục cấp giấy phép xây cất những nhà máy sản xuất điện lực.
Việt-Nam dự trù xây thêm 74 nhà máy sản xuất điện trong khoảng thời gian 2006-2020. Trong đó có 48 nhà máy thủy điện, 17 nhà máy chạy bằng than đá, 5 nhà máy chạy bằng dầu hỏa hay khí đốt, 2 nhà máy nguyên tử lực, và 2 nhà máy chạy bằng năng lượng có thể tái tạo.
Việt-Nam dự trù hoàn tất xây nhà máy điện chạy bằng nguyên tử lực đầu tiên vào năm 2015. Nhà máy này bắt đầu sẽ sản xuất điện vào năm 2020 với công suất là 2,000 MW. Dự án này hi vọng sẽ được chính quyền Việt-Nam chính thức chấp thuận trong năm nay.
Gần đây Việt-Nam đã khởi công xây cất một số nhà máy điện lớn ở Sơn La, Hà Tĩnh, Cà Mâu, và Phước Sơn, Quảng Nam, nhưng sức sản xuất chỉ tạm làm nhẹ cơn khát điện thôi. Ngoài ra còn một số dự án xây cất nhà máy điện với vốn đầu tư chính từ nước ngoài đã được đệ nạp, nhưng vấn đề thời gian rất cấp thiết. Việt Nam cần phải đáp ứng và thúc đẩy nhanh chóng.
Nhập cảng điện
Việt Long: Còn về nhập cảng điện thì Trung Quốc đã sẵn sàng bán điện cho Việt Nam . Nhưng Việt Nam còn có thể làm gì thêm nữa?
Giáo sư Nguyễn Quốc Khải: Việt-Nam dự trù mua của Trung Quốc hàng năm 0.7-1 tỉ KWh điện trong thời gian 2007-2016 để phục vụ những tỉnh ở biên giới như Lai Châu, Lào Cai, Hà Giang, và Quảng Ninh. Lần đầu tiên Việt-Nam nhập cảng điện của nước láng giềng này là 2004.
Trước đây Việt-Nam bán điện cho Lào, nhưng tình trạng này đã đảo ngược. Từ hai năm trước Việt-Nam đã bắt đầu mua điện của nước láng giềng này.
Theo một thỏa ước ký kết với Lào vào năm 2002, Việt-Nam xây hai nhà máy thủy điện tại hai tỉnh Savannakhet và Hua Phan rồi mua lại khoảng 1,000 MW điện mỗi năm do hai nhà máy này sản xuất kể từ năm 2005 đến năm 2010 và sau đó là 2,000 MW.
Việt Long: Cám ơn Giáo sư Nguyễn Quốc Khải.
Tiếng Việt
© 2007 Radio Free Asia
Những bài liên quan
Khu vực miền Trung và Bắc Trung bộ bị nắng nóng, khô hạn
Trung Quốc bán điện sang Việt Nam qua 5 hệ thống truyền tải
Việt Nam mua của Trung Quốc 2.5 tỷ kilowat giờ điện
Phải làm gì để phục hồi các dòng sông chết ở Việt Nam?
Nhu cầu và triển vọng về một nhà máy điện hạt nhân tại Việt Nam (phần 2)
Nhu cầu và triển vọng về một nhà máy điện hạt nhân tại Việt Nam (phần 1)
Việt Nam mua điện từ Trung Quốc, trong khi Sài Gòn mất điện trên diện rộng
Tổng giám đốc Tập đoàn Điện lực Việt Nam xin lỗi dân chúng
Khô hạn và độ mặn ở cửa sông lấn sâu vào đất liền đe doạ vùng ĐBSCL
2007.06.01
Nguyễn Quốc Khải – Việt Long, RFA
Từ trước tới nay Việt Nam vẫn bị thiếu điện và cắt điện. Tình trạng này có vẻ ngày càng trầm trọng. Dư luận trong nước than phiền khá nhiều về việc điện bị cắt thường xuyên hơn, trong khi viễn ảnh sau này cũng không mấy khá.
Bấm vào đây để nghe bài này
Tải xuống để nghe
Người thợ đang sửa dây cable của một trụ điện ở Hà Nội hôm 4-5-2007. AFP PHOTO
Việt-Long hỏi ý kiến Giáo sư Nguyễn Quốc Khải về tình trạng này. Ông Nguyễn Quốc Khải nguyên là chuyên viên của Ngân hàng Thế Giới, từng giảng dạy tại trường Cao Học Quốc Tế Vụ thuộc đại học Johns Hopkins, Hoa-Kỳ.
Việt Long: Giáo sư thường nghiên cứu về hạ tầng cơ sở kinh tế ở Việt Nam, xin vui lòng cho biết tình hình điện lực ở Việt Nam đã nghiêm trọng đến đâu, cùng những nguyên do và đường lối khắc phục sự khiếm khuyết này. Trước hết là tình hình và nguyên do?
Giáo sư Nguyễn Quốc Khải: Hiện nay thì mức điện thiếu hụt ước tính vào khoảng 800 – 1300 MW vào lúc mức tiêu thụ lên cao nhất. Việt-Nam đã phải tính đến giải pháp hạn chế phân phối điện.
Có ba lý do làm thiếu điện. Thứ nhất là nhu cầu tiêu thụ điện gia tăng quá nhanh. Thứ hai là Việt-Nam lệ thuộc vào thủy điện quá nhiều. Mức sản xuất thủy điện giảm vào mùa khô. Nếu hạn hán xẩy ra lâu nhà máy sẽ thiếu nước để sản xuất điện. Thứ ba là khả năng tăng cường sản xuất điện của Việt-Nam trong hoàn cảnh nguy ngập rất thấp.
Tuy nhiên nguyên nhân sâu xa của sự thiếu điện là Việt-Nam không có một kế hoạch phát triển điện nghiêm chỉnh. Trong khi Thái Lan chú trọng về kỹ nghệ điện, tình trạng của Việt-Nam khác biệt hẳn. Đó là nhận xét của ông Richard Spencer, một chuyên viên cao cấp về năng lượng của Ngân Hàng Thế Giới.
Nhu cầu tiêu thụ điện lực
Việt Long: Vậy theo Ngân hàng Thế Giới thì nhu cầu tiêu thụ điện lực tại Việt-Nam, nói cụ thể là như thế nào?
Mức tiêu thụ gia tăng đáng kể. Vào năm 1995, mức tiêu thụ điện của Việt-Nam trung bình vào khoảng 156 KWh cho mỗi người hàng năm. Trong thời gian 1996-2004, mức tiêu thụ tăng gấp ba lần, lên đến 484 KWh. Tuy nhiên so với mức tiêu thụ 1,265 KWh tại những nước có lợi tức thấp và trung bình trên thế giới, mức tiêu thụ điện của Việt-Nam rất thấp.
Giáo sư Nguyễn Quốc Khải
Giáo sư Nguyễn Quốc Khải: Mức tiêu thụ gia tăng đáng kể. Vào năm 1995, mức tiêu thụ điện của Việt-Nam trung bình vào khoảng 156 KWh cho mỗi người hàng năm. Trong thời gian 1996-2004, mức tiêu thụ tăng gấp ba lần, lên đến 484 KWh. Tuy nhiên so với mức tiêu thụ 1,265 KWh tại những nước có lợi tức thấp và trung bình trên thế giới, mức tiêu thụ điện của Việt-Nam rất thấp.
Nhu cầu tiêu thụ điện của khu vực công nghệ và dân cư chiếm 85%-90%. Khuynh hướng này sẽ tiếp tục trong tương lai. Tổng số điện tiêu thụ tại Việt-Nam tăng từ 11.2 tỉ kw giờvào năm 1995 lên đến 57.6 tỉ kw giờ vào 2006.
Việt Long: Riêng các ngành công nghiệp tiêu thụ ra sao?
Giáo sư Nguyễn Quốc Khải: Các ngành công nghệ tiêu thụ điện rất nhiều, kể cả những ngành công nghệ nhẹ Việt-Nam ngày càng kỹ nghệ hoá khiến cho nhu cầu tiêu thụ điện càng tăng. Dân cư cũng dùng nhiều điện hơn vì nhiều yếu tố.
Trước hết là chương trình điện hóa nông thôn đã mang điện đến cho thêm 30 triệu người dân trong khoảng thời gian 1995-2004. Yếu tố thứ hai là kinh tế phát triển, lợi tức gia tăng khiến một số gia đình có khả năng mua sắm máy móc gia dụng chạy điện.
Giá điện quá thấp ở Việt-Nam cũng lại khuyến khích tiêu thụ điện. Giá điện lẻ trung bình ở Việt-Nam vào năm 2006 là 5.4 xu Mỹ / KW giờ, khá thấp so với với phần đông các nước khác. Ngay cả giá điện trung bình áp dụng cho công nghệ là 5.4 – 6.2 xu Mỹ cũng không cao so với tiêu chuẩn quốc tế.
Theo ước tính của Việt-Nam, nhu cầu về điện lực sẽ gia tăng 16% mỗi năm trong giai đoạn 2006-2010 và sẽ giảm bớt trong 10 năm sau. Trong khi đó mức tăng trưởng kinh tế trung bình vào khoảng 7.5% trong những năm vừa qua.
Theo dự đoán của Ngân Hàng Thế Giới, kinh tế của Việt-Nam sẽ tăng trưởng 8.3% trong năm 2007 và 8.5% vào năm 2008. Trong trường hợp này nhu cầu về điện của Việt-Nam sẽ tăng 20% vào năm tới.
Các chuyên viên của ĐLVN tiên đoán rằng Việt-Nam sẽ thiếu vào khoảng một tỉ KWh điện vào mùa hè năm nay vì mức nước hiện nay tại các đập giảm xuống đáng kể. Chuyên viên về khí tượng tiên đoán rằng nhiệt độ sẽ tăng khoảng 2-5 độ trên mức trung bình trong năm nay.
Giáo sư Nguyễn Quốc Khải
Thử thách lớn
Việt Long: Trước mắt, Việt Nam sẽ phải làm gì trước nhu cầu đó?
Giáo sư Nguyễn Quốc Khải: Với mức tiêu thụ điện gia tăng như trên, Việt-Nam sẽ trở thành một nước nhập cảng điện với số lượng đáng kể vào năm 2015. Khả năng sản xuất điện của Việt-Nam sẽ phải tăng gấp đôi trong 2005-2010 và tăng gấp 2.5 lần nữa trong thời gian 2011-2020. Đây là những thử thách rất lớn cho Việt-Nam trong vài năm tới.
Việt Long: Khả năng sản xuất hiện nay so với nhu cầu thì thế nào?
Giáo sư Nguyễn Quốc Khải: Điện lực tại Việt-Nam khó lòng bắt kịp nhu cầu. Khả năng sản xuất của Việt-Nam gia tăng từ 8,900 Megawatts vào năm 2002 lên đến 11,200 MW vào năm 2004. Theo ước tính của Bộ Công Nghiệp Viêt-Nam công suất điện lực của Việt-Nam sẽ là 21,000 Megawatts vào năm 2010 và 81,000 Megawatts vào 2020.
Để gia tăng công suất như vậy, Việt-Nam dự trù xây thêm 74 nhà máy phát điện từ 2005 đến 2020 với kinh phí là 109 tỉ Mỹ kim. Trong khi đó Điện Lực Việt-Nam chỉ đủ khả năng cung cấp một nửa số vốn cần thiết.
Trung bình trong khoảng thời gian 2002-2004, gần 45% điện sản xuất bằng hơi đốt thiên nhiên và dầu hỏa, 42% bằng thủy lực, và hơn 13% bằng than đá. Nhiệt điện sản xuất bằng dầu và hơi đốt lần đầu tiên vượt quá số lượng thủy điện khi nhà máy Phù Mỹ hoàn tất vào năm 2005. Nhiệt điện sẽ tiếp tục gia tăng tỉ lệ so với thủy điện. Tuy nhiên hiện nay Việt-Nam còn phải phụ thuộc vào thủy điện khá nhiều.
Các chuyên viên của ĐLVN tiên đoán rằng Việt-Nam sẽ thiếu vào khoảng một tỉ KWh điện vào mùa hè năm nay vì mức nước hiện nay tại các đập giảm xuống đáng kể. Chuyên viên về khí tượng tiên đoán rằng nhiệt độ sẽ tăng khoảng 2-5 độ trên mức trung bình trong năm nay.
Việt-Nam đang trải qua một nạn hạn hán tệ hại nhất trong 20 năm vừa qua. Mực nước ở hồ dự trữ nước ở Hòa Bình thấp hơn năm ngoái khoảng 1 thước. Dung lượng nước ở hồ này chỉ bằng 80% so với năm 2006. Việt-Nam sẽ buộc phải tiếp tục mua điện của Trung Quốc. Nhưng theo ước tính của Việt-Nam, nhu cầu về điện lực sẽ giảm xuống còn 11% trong những năm 2011-2015 và 9.1% trong 2016-2020.
Cổ phần hóa những công ty điện lực quốc doanh rất cần thiết để tăng hiệu năng. Sau nhiều năm trì hoãn nhà nước nay đã cho phép tư nhân đầu tư vào khu vực điện lực vì không đủ khả năng cung cấp vốn.
Giáo sư Nguyễn Quốc Khải
Việt Long: Nhưng trước đó thì hậu quả của sự thiếu hụt điện lực cho phát triển kinh tế ra sao?
Giáo sư Nguyễn Quốc Khải: Việt-Nam đặt mục tiêu về đầu tư nước ngoài là 20 tỉ Mỹ kim trong năm 2007. Theo TS Lê Đăng Doanh, Cố Vấn của Bộ Kế Hoạch và Đầu Tư, sự thiếu hụt điện lực làm mục tiêu này khó đạt được. Không những thế mức tăng trưởng kinh tế của Việt-Nam sẽ bị ảnh hưởng.
Biện pháp giải quyết
Việt Long: Bây giờ sang phần giải pháp. Giáo sư thấy Việt Nam cần làm gì? Giáo sư Nguyễn Quốc Khải: Qua tài liệu của Ngân hàng Thế Giới thì trước hết là phải giảm thiểu sự mất mát điện lực
Việt-Nam có triển vọng giảm bớt mức tiêu thụ điện được khoảng 600-800 MW trong vài năm tới chỉ bằng cách giảm thiểu sự lãng phí, tăng cường hiệu năng sử dụng nhiên liệu. So sánh cường độ tiêu thụ điện, tức là mức tiêu thụ điện / GDP, của Việt-Nam với một số nước Á châu, thì con số của Việt-Nam khá cao (0.89), chỉ thua Trung Quốc (1.29).
Điều đó phản ảnh sự phung phí điện lực và chính sách bao cấp nặng nề về điện lực tại hai quốc gia này. Cường độ tiêu thụ điện của Nhật Bản ở mức thấp nhất (0.20). Hiệu năng thấp của nền kinh tế Việt-Nam còn thể hiện qua chỉ số đầu tư / GDP ở mức cao là 25-30% trong năm 2006.
Về phương diện phân phối điện, Việt-Nam cần tối tân hóa những trạm biến điện để giảm những thất thoát điện lực qua những đường giây, máy biến thế, và những bộ phận cũ kỹ. Tỉ lệ điện bị thất thoát trong khu vực công nghiệp vào năm 2003 ở vào khoảng 14.2% phát xuất tư trong tiến trình sản xuất, truyền và phân phối điện. Tỉ lệ thất thoát này giảm xuống còn 13% trong năm 2005.
Thứ ba là phải cải tổ kỹ nghệ điện thêm nữa. Việt Nam cũng đã cải tổ, từ khi Luật Điện Lực được ban hành vào năm 2004. Luật này tạo một căn bản pháp lý để thiết lập một thị trường điện lực tại Việt-Nam.
ĐLVN được hoạt động độc lập với nhà nước mấy năm gần đây về phương diện tài chánh, tuy nhiên vẫn phụ thuộc vào nhà nước về mọi kế hoạch sản xuất, phát triển, đầu tư và giá cả. Việt-Nam cho phép thành lập một số những nhà máy sản xuất điện lực đứng ngoài hệ thống ĐLVN, hoàn toàn do tư nhân nội địa hoặc ngoại quốc làm chủ hay với sự đóng góp cổ phần của ĐLVN.
Việt-Nam dự trù mua của Trung Quốc hàng năm 0.7-1 tỉ KWh điện trong thời gian 2007-2016 để phục vụ những tỉnh ở biên giới như Lai Châu, Lào Cai, Hà Giang, và Quảng Ninh. Lần đầu tiên Việt-Nam nhập cảng điện của nước láng giềng này là 2004.
Giáo sư Nguyễn Quốc Khải
Cổ phần hóa những công ty điện lực quốc doanh rất cần thiết để tăng hiệu năng. Sau nhiều năm trì hoãn nhà nước nay đã cho phép tư nhân đầu tư vào khu vực điện lực vì không đủ khả năng cung cấp vốn.
Việt Long: Thêm vào đó còn có biện pháp cải tổ cụ thể nào khác nữa?
Giáo sư Nguyễn Quốc Khải: Còn nhiều chứ. Phải nâng cấp và giản dị hóa thủ tục cấp giấy phép xây cất những nhà máy sản xuất điện lực.
Việt-Nam dự trù xây thêm 74 nhà máy sản xuất điện trong khoảng thời gian 2006-2020. Trong đó có 48 nhà máy thủy điện, 17 nhà máy chạy bằng than đá, 5 nhà máy chạy bằng dầu hỏa hay khí đốt, 2 nhà máy nguyên tử lực, và 2 nhà máy chạy bằng năng lượng có thể tái tạo.
Việt-Nam dự trù hoàn tất xây nhà máy điện chạy bằng nguyên tử lực đầu tiên vào năm 2015. Nhà máy này bắt đầu sẽ sản xuất điện vào năm 2020 với công suất là 2,000 MW. Dự án này hi vọng sẽ được chính quyền Việt-Nam chính thức chấp thuận trong năm nay.
Gần đây Việt-Nam đã khởi công xây cất một số nhà máy điện lớn ở Sơn La, Hà Tĩnh, Cà Mâu, và Phước Sơn, Quảng Nam, nhưng sức sản xuất chỉ tạm làm nhẹ cơn khát điện thôi. Ngoài ra còn một số dự án xây cất nhà máy điện với vốn đầu tư chính từ nước ngoài đã được đệ nạp, nhưng vấn đề thời gian rất cấp thiết. Việt Nam cần phải đáp ứng và thúc đẩy nhanh chóng.
Nhập cảng điện
Việt Long: Còn về nhập cảng điện thì Trung Quốc đã sẵn sàng bán điện cho Việt Nam . Nhưng Việt Nam còn có thể làm gì thêm nữa?
Giáo sư Nguyễn Quốc Khải: Việt-Nam dự trù mua của Trung Quốc hàng năm 0.7-1 tỉ KWh điện trong thời gian 2007-2016 để phục vụ những tỉnh ở biên giới như Lai Châu, Lào Cai, Hà Giang, và Quảng Ninh. Lần đầu tiên Việt-Nam nhập cảng điện của nước láng giềng này là 2004.
Trước đây Việt-Nam bán điện cho Lào, nhưng tình trạng này đã đảo ngược. Từ hai năm trước Việt-Nam đã bắt đầu mua điện của nước láng giềng này.
Theo một thỏa ước ký kết với Lào vào năm 2002, Việt-Nam xây hai nhà máy thủy điện tại hai tỉnh Savannakhet và Hua Phan rồi mua lại khoảng 1,000 MW điện mỗi năm do hai nhà máy này sản xuất kể từ năm 2005 đến năm 2010 và sau đó là 2,000 MW.
Việt Long: Cám ơn Giáo sư Nguyễn Quốc Khải.
Tiếng Việt
© 2007 Radio Free Asia
Những bài liên quan
Khu vực miền Trung và Bắc Trung bộ bị nắng nóng, khô hạn
Trung Quốc bán điện sang Việt Nam qua 5 hệ thống truyền tải
Việt Nam mua của Trung Quốc 2.5 tỷ kilowat giờ điện
Phải làm gì để phục hồi các dòng sông chết ở Việt Nam?
Nhu cầu và triển vọng về một nhà máy điện hạt nhân tại Việt Nam (phần 2)
Nhu cầu và triển vọng về một nhà máy điện hạt nhân tại Việt Nam (phần 1)
Việt Nam mua điện từ Trung Quốc, trong khi Sài Gòn mất điện trên diện rộng
Tổng giám đốc Tập đoàn Điện lực Việt Nam xin lỗi dân chúng
Khô hạn và độ mặn ở cửa sông lấn sâu vào đất liền đe doạ vùng ĐBSCL
lundi 28 mai 2007
Thực tập hoà giải và hoà hợp dân tộc: Xin để yên cho Đỗ Nam Hải tự quyết định
Thực tập hoà giải và hoà hợp dân tộc:
Xin để yên cho Đỗ Nam Hải tự quyết định
Trần Thị Hồng Sương
“… Cuộc đấu tranh dân chủ giữa người Việt với nhau không dễ vì sự cố chấp kiểu nông dân bảo thủ cố hữu …”
http://www.thongluan.org/vn/modules.php?name=News&file=article&sid=1853
Con người nếu không có óc khoa học không có thói quen sửa sai hay biết nói câu: “Tôi không biết!”. Chuyện ông vua Trung Hoa xuất thân bình dân có vợ chân to (không bó chân), nghe có dư luận dèm pha, đêm đã cho giết người nào dám cười ngạo đàn bà chân to. Ở Trung Hoa hủ tục bó chân, tự làm cho tàn tật lại là dấu hiệu quý phái. Chuyện sai vậy mà kéo dài mấy ngàn năm! Đến mãi 1990, tôi sang Thái Lan dự khoá hội thảo quốc tế, vẫn còn nhìn thấy một bác sĩ Trung Quốc rất trẻ mới bỏ bó chân tập đi giày thường, bàn chân dị dạng, xương mu bàn chân cong, ngón chân rụt quéo lại làm bước chân đi chao chao nhún nhảy!
Cuộc đấu tranh dân chủ giữa người Việt với nhau không dễ vì sự cố chấp kiểu nông dân bảo thủ cố hữu đó. Cuộc thương lượng lẽ ra là ở diễn đàn Quốc hội, trên báo chí trong tinh thần thu dần cách biệt cung cấp cho nhau thông tin chứ không phải... trong tù. Nhưng phía nhà nước CSVN đã chẳng để ai có nơi nào thảo luận... Việc quy tội cho những nhà bất đồng chánh kiến là vi phạm tội hình sự (!), vu cáo là họ làm mất an ninh, là hạ sách tàn nhẫn thất nhân tâm và sứt mẻ tình dân tộc . *
Những người như ông Võ Văn Kiệt phải giúp người VN có được đối thoại đàng hoàng để tìm ra giải pháp hòa giải hòa hợp. Phóng viên Xuân Hồng của BBC hỏi hoài về lộ trình hòa giải mà Ông Kiệt không chịu nói sâu ! Tuy vậy tôi thấy ông Kiệt đã làm và làm rất sớm những điều không khác biệt nhiều với lộ trình tôi đã thử phác họa mà có vài độc giả lên tiếng tán thành! Ông đã gặp Tướng Minh, Ông đã kết nạp Bác sĩ Trần Đông A, một sĩ quan quân y, vào đảng. Ông đã lo mộ phần lính VNCH ở Bình Dương đảm bảo được an nghỉ. Tiếp theo hoàn toàn có thể lo mộ phần cho người học tập chết, vượt biển chết thay vì... lo đi đập bia tưởng niệm, chỉ khơi rộng vết thương lòng cho người sống và làm oan hồn người chết xiêu lạc thêm !
Ông Kiệt hãy đọc lời trên bia mộ người Hàn quốc chết vì bom nguyên tử mà nước Nhật từ lâu kỳ thị không cho làm bia mộ chung nơi với đài tuởng niệm của Nhật. “Người (Hàn quốc) chết không được cầu siêu sinh tịnh độ linh hồn xiêu lạc nhiều năm, sẽ không đến được miền đất vĩnh hằng cực lạc !” Năm 2002 mới cho phép Đại Hàn dời đài vào chung khu tưởng niệm người Nhật !
Nhiệt tình của những người như Phương Nam, lẽ ra nhà nước phải làm như nước Nhật đang làm (lắng nghe tất cả ý kiến của dân Nhật sống làm việc ở nước ngoài), để bổ sung chánh sách cai trị của mình đừng hụt xa với sự tiến bộ của thế giới vì lòng thương dân tự hào dân tộc, thì nhà nước VN chỉ nuôi tự hào làm người Cộng Sản... hết sức đáng thương hại vì thiển cận và... vô vàn đáng giận vì ít tình dân tộc!
Cái nào không hại gì cho ai thì sửa trước đi ! Nhiều người làm như Ông Kiệt đã là tốt rồi. Ngoài chuyện khác ông Kiệt là không tin Cộng Sản thì chuyện nào ông Kiệt làm, ý kiến ông Kiệt đều ủng hộ được. Và ông Kiệt cũng mở ra đối thoại thì xin đối thoại với ông trong tinh thần thương thảo tức phải biết tương nhượng nhau để đi đến kết quả! Góp ý cho Ông Kiệt những điều nên và không nên làm...
Thí dụ tôi muốn hỏi Ông Kiệt vì sao nhà nước này không ban hành luật miễn tố như Pháp làm sau chiến tranh Việt Pháp hay Campuchia còn miễn tố cho Khmer đỏ, mà VN cứ lải nhải “Mỹ Ngụy” hoài ? Trả lại “danh dự và an lòng” cho lính VNCH đã bỏ ngũ thì mất an ninh cho VN chăng ? Nga bỏ Cộng Sản có ai chiếm nước Nga đâu ? Người VN với nhau mà đối với nhau như thế có coi được không ?
Người ta bảo VN thua Campuchia vì Campuchia còn có được ông Hoàng Sihanouk và các tăng lữ Phật giáo. Chủ yếu là Campuchia biết Khmer đỏ rất sai lầm. Còn CSVN cũng sai lầm không hề ít hơn, đứng vào phía sai của lịch sử, nhưng vẫn đang còn quyết liệt đeo bám vào hào quang thắng trận !
Ieng Sary và vợ Khieu Thirith vẫn đang sống ở Pnom Pênh khá giàu có, còn Khieu Ponnary người vợ lớn và mắc bệnh tâm thần của Pol Pot sống với em gái là vợ Yieng Sari ở Phnôm Pênh cho đến chết. Chưa ai ở trong tù dù là nhân vật quan trọng trong cuộc diệt chủng !
Kinh nghiệm Khmer Đỏ
Tên của Pol Pot là Saloth Sar, sinh năm 1925. Pol-Pot là bí danh từ chử tắt của Politique Potentielle, bao hàm ý nghĩa “tiềm lực hay khả năng chánh trị”. Chị Saloth Sar tên Roeung là phi tần của vua nên Pol Pot thường được ra vào Hoàng Cung. Năm 1947 Saloth Sar học ở Trung học Lycée Sisowath không thành công, không tốt nghiệp. Sau đó học trường kỹ thuật và nhận được học bổng đi Pháp học ở École Française de Radioélectricité (EFR) từ 1949 đến 1953, ở Paris. Cũng như thanh niên VN Nguyễn Tất Thành, Saloth Sar theo Đảng cộng sản Pháp, do chủ trương chống đô hộ nên đảng CS Pháp đã thu hút thanh niên Campuchia như Saloth Sar tham gia. Năm 1953 Pol Pot tiếp cận Việt Minh ở Kompong Cham và khi nhận thấy đảng Nhân dân cách mạng Campuchia (People's Revolutionary Party of Kampuchea: PRPK) quá nhỏ so với mặt trận Việt Minh, đảng Campuchia phân ra làm hai nhánh. Một nhánh theo VM về Việt Nam thành nhóm nền tảng của lực lượng Giải phóng Campuchia trong các cuộc chiến bên cạnh bộ đội VN sau này. Một nhánh có Pol Pot trở lại Campuchia.
Khieu Ponnary sinh năm 1920 lớn hơn Pol Pot 5 tuổi, là chị lớn của Khieu Thirith vợ của Ieng Sary. Khieu Ponnary là phụ nữ Campuchia đầu tiên tốt nghiệp trường Sisowath với bằng Tú tài toàn phần, sau đó sang Paris học tiếp về văn hoá Campuchia và gặp Pol Pot ở Pháp. Ieng Sary cưới Khieu Thirith năm 1951 và Ieng Sary là một trong các tư lịnh hàng đầu của Pol Pot. Vợ chồng Pol Pot cưới nhau năm 1956 và cùng vợ chồng Ieng Sary họp thành nhóm trung tâm bốn người lý tưởng và phù hợp cho công cuộc cách mạng của Khmer Rouge.
Năm 1967, Khieu Ponnary là người phụ nữ biểu tượng của Khmer Rouge ở Tỉnh Kratie. Việc Khieu Ponnary lớn tuổi hơn năm tuổi là nhiều theo truyền thống Campuchia, học cao hơn, gia thế quý phái hơn Pol Pot. Chuyện kết hôn là việc không bình thường ở Campuchia nhưng ngược lại cho thấy vợ chồng rất rất yêu thương nhau.
Khieu Ponnary là người phụ nữ mảnh khảnh khắc khổ, có đôi mắt diễn cảm với tác phong dịu dàng nhưng hay căng thẳng hốt hoảng, che giấu cơn bệnh tâm thần đang tiến triển. Bà rời Phnom Penh để tránh bị chánh quyền Norodom Sihanouk bắt giữ. Năm 1978 Khieu Ponnary được giới thiệu trước đám đông hoan hô là “bà mẹ sinh của nền cách mạng” [Khmer đỏ] “the mother of the [Khmer Rouge] revolution.” Nhưng bà biến mất sau đó, có tin là đi điều trị bệnh tâm thần ở Bắc Kinh. Nhiều năm rồi ít báo chí nói đến Khieu Ponnary.
Sau này, bà sống tại nhà Ieng Sary ở Phnom Penh, Bà không biết gì, không nhận ra ai kể cả Ieng Sary, không còn nhớ từng có hơn một triệu người chết trong thời gian bà và Pol Pot cùng Khmer đỏ điều hành nhà nước Campuchia. Bà cũng không hề biết Pol Pot đã có vợ khác năm 1985 và đã có một con với người vợ sau. Có dư luận cho rằng bà đã có dấu hiệu bệnh tâm thần từ những năm 1960. Trong cơn điên loạn bà nhất mực cho rằng Việt Nam đang cố giết chết bà, giết chết Pol Pot và giết chết hết dân Campuchia.
Rất khó biết Khieu Ponnary đã ảnh hưởng lên Pol Pot như thế nào. Chỉ biết rằng Pol Pot yêu vợ và rất buồn khi bà bị bệnh tâm thần. Tuy nhiên khi bệnh trở nặng phải cách ly bà để không làm phiền Pol Pot.
Do Lon Nol (1913-1985) cùng hoàng thân Sirik Matak (dòng Sisowath, đáng lẽ phải kế vị vua nhưng Pháp chọn Sihanouk) bạn cùng học với ông Dương Văn Minh, lật đổ Sihanouk nên CSVN Hà Nội đàm phán để Siohanouk tuyên bố ủng hộ Khmer đỏ vì lúc đó lực lượng ủng hộ Sihanouk còn rất mạnh. Đổi lại việc VN giúp Khmer đỏ chiếm Campuchia, Campuchia phải cho VN sử dụng Campuchia làm chiến trường đánh Nam VN. Khi quân VN tràn ngập Campuchia và Lào Trung Quốc tố cáo VN có óc tiểu bá. Campuchia cũng trở mặt lo sợ bị VN chiếm đóng nên chống lại. Khi Trung Quốc viện trợ, Khmer đỏ ngả theo Trung Quốc, còn VN phải rút lui vì không có khả năng viện trợ ! Trung quốc bày cuộc diệt chủng và đánh VN làm Khmer đỏ suy vong.
Campucha có thể có cuộc hoà hợp nhưng VN thì chưa !
Bài học nước Nhật
Nước Nhật thu thập ý kiến dân, kể cả của du khách Nhật, mỗi khi có dịp ra nước ngoài thấy gì, nghe gì hay. Du khách được mời làm bản tường trình và cho ý kiến. Một cách như nhà nước an ninh VN thu thập ý kiến cho bộ phận “Dư luận quần chúng” để làm kế hoạch dân vận và theo dõi an ninh có mục tiêu như chống các nhóm cướp vũ trang v.v. Công an VN làm tốt công việc triệt phá băng nhóm này cho nên xã hội VN khá an ninh. Nhưng phần đối ngoại rât lệch lạc phản động ! CSVN còn mang quán tính của thời ngộ nhận theo Liên Xô “chống Mỹ”.
Mỹ chống Pháp đô hộ và Mỹ chống Liên Xô trấn áp cưỡng chiếm các nước Đông Âu một kiểu đô hộ của CS không khác gì Pháp đô hộ VN ! CSVN chống Mỹ là chống cái gì ? Chống Mỹ dùm Liên Xô ? Có thật ông Lê Duẩn nói: “Ta đánh là đánh cho Liên Xô Trung quốc” ư ? Nếu có như thế thì quả là ông Lê Duẩn đắc tội với dân VN nhiều lắm !
Bộ máy tuyên truyền CS lợi dụng người dân ít biết chánh trị nên tuyên truyền sai là “Mỹ thay chân Pháp đô hộ” VN. Đối với dân trí thức Sài gòn chống Mỹ thì họ phải nói khác, không nói điều đó với Sàigòn được ! Hà Nội cũng biết rất rõ tinh thần “chống Mỹ không cộng sản này” nên những sinh viên chống Mỹ ở Sàigòn yêu nước rất đúng đắn, không hề được trọng dụng sau 1975 ! Sai lầm chánh trị nhưng Hà Nội và CSVN e sai “chết bỏ”, chứ không dám nhận mà... làm cao, nói là hòa giải với kẻ thù Mỹ ?
Mỹ dễ vượt qua quá khứ, không cần vì không ăn chung sống cùng, bây giờ chỉ cần CSVN nghe theo cùng chống khủng bố chống ma túy chống rửa tiền giảm án tử hình thì đủ được khen và đủ cho Mỹ... OK ! Mỹ còn dễ hơn Việt Nam vì Mỹ cũng có chút lỗi với dân VN nói chung, với ngoài Bắc khi Mỹ dội bom Hà Nội phá huỷ các công trình dân sự là trái với chiến tranh quy ước, trong Nam thì khi dân bị VC đeo bám thì Mỹ giết cả hai ! Chiến dịch Phượng Hoàng tuyển mộ người thiểu số làm sát thủ, diệt công được mệnh danh là “Công ty ám sát người Việt”. Chiến tranh không mang lại gì tốt đẹp cho dù mục tiêu tốt .
Nhưng nếu không sòng phẳng thì khó lòng hòa giải với “Ngụy quân ngụy quyền” được! Hà Nội chủ chiến, phát khởi chiến tranh, miền Nam phải đánh trả thụ động và nếu nói cho đúng thì Hà Nội chết nhiều hơn! Cứ thế mà dắt nhau đi vào sự huỷ diệt ! Cuộc chiến cần chấm dứt không cần thắng thua, nhưng bao giờ người VN ta mới ra khỏi ngộ nhận ?
Cuộc chiến chống ngộ nhận, đòi dân chủ đừng tiếp tục sai lầm làm tổn thương thêm. Đó là cuộc chiến đặc biệt vừa kháng cự với nhà nước đương quyền... vừa đau lòng và còn phải dè chừng đừng rơi vào mâu thuẫn của tình báo nước ngoài ! Học gương MTGPMN ít nhiều cũng bị tình báo Pháp lợi dụng, chống Mỹ dùm Pháp đấy ! Pháp thua ở VN vì Mỹ không chịu giúp dội bom Điện Biên Phủ để Pháp tái chiếm. Pháp thua cay đắng tủi nhục ở điện Biên Phủ là đáng đời chan1h sách đô hộ. Nhưng Pháp quyết không để Mỹ thắng ở VN vì lòng tự hào của người Pháp đấy mà ! Pháp giúp MTGPMN đánh Mỹ bằng chánh trị, cho MTGPMN lập văn phòng tại Pháp và tưng tửng ngồi chờ Mỹ thua trong chanh trị ! Pháp là tên đồng minh không thể tin cậy của Mỹ và... của bất cứ ai... Tôi có nhiều người bạn nhà khoa học kinh tế Pháp, và thường nghe câu hỏi: “Có phải người VN ghét Pháp lắm phải không?” Tôi bảo là “đúng, tôi cũng ghét chánh trị Pháp nhưng tôi ở cương vị khác. Người Pháp trái lại được giàu lên qua chủ nghĩa đô hộ ! Nếu công tâm mới biết chống Pháp như Jean Paul Sartre chống Pháp đô hộ Algerie!”
Hãy thực thi hoà giải và hoà hợp dân tộc
Phải biết sợ có một dân tộc VN ly tán kiểu Tàu mới biết gắng sức hoà giải. Hãy nhìn xem nông dân đồng bằng Cửu Long, nhờ biết sống chung với lũ, nông dân không hề chống cự với CSVN bằng súng ống, mà bỏ ruộng đồng “đi nhậu “chơi ! Thế là chết đói cả nước! Khi có thay đổi chánh sách chỉ ba năm sau là xuất khẩu gạo hàng nhất nhì thế giới !
Từ các quá khứ đó, người Việt ta học được gì ở chính ta ? Cách của người Mỹ từng làm là trấn áp để giải quyết mâu thuẫn một mất một còn, cách Hà Nội còn sai gắp bội bởi dùng chiến tranh giết nhau, tù đày giữa người Việt. Cách người Việt đấu tranh hôm nay là phải làm cho nhau thấy ra trách nhiệm toàn diện, thấy ra con đường phải đi.
Các bậc già cả trong làng VN mắng: “Coi mấy cái thằng làm chánh quyền kìa, nhà nó còn rác rến, còn để cây chổi cạnh bàn thờ, thì biết gì mà sắp xếp trật tự xã hội mà... làm chủ tịch xã ! Muốn dắt nhau đi chăn trâu cả sao chứ !”. Mấy bà mẹ quê hỏi: “Bây chống mấy đứa học giỏi để tụi chăn trâu tụi bây làm chánh quyền một mình hả ? Hổng được đâu bây ơi ! Mình ít học như cua gãy càng, bò không tới đâu !” Nói công bình là vậy, nhưng trong ánh mắt lấp lánh của người Mẹ quê đó tôi từng đọc được lòng hãnh diện khi nhìn “ thằng chó của Má” ăn mặc đồ bộ đội thẳng nếp hay bộ đồ Công an tươm tất coi được quá, mà rất vui! Xã hội VN vì chưa tìm ra chân lý mà phải còn dồn cục mâu thuẫn thế đó! Làm sao mà dám phá vỡ giấc mộng Nam Kha của các bà mẹ quê mà không thấy tội nghiệp chứ !
Muốn làm công dân VN dân chủ tự do mà đang sống trong nước mới khổ, mới đau, cứ tự hỏi ta đang sống chung với ai đây ? Con em ta sẽ thế nào ? So sánh một Việt kiều được giáo dục đàng hoàng ở nước ngoài và các sinh viên công chức VN trong nước, ai từng thấy ra điều tốt hơn, lòng yêu dân đều muốn người VN ta phải được như thế. Nếu có trách nhiệm thì sao khỏi đau lòng khỏi muốn nhà nước này phải mau chóng thay đổi !
Xin để yên cho Đỗ Nam Hải tự quyết định
Phương Nam từng tự nguyện hành động nay phải thực hiện nhiệm vụ gia đình với cha mẹ già trước thì chúng ta phải tôn trọng quyết định đó ! Nếu lấy chuyển biến hòa bình làm phương sách đấu tranh thì vẫn phải dành cho Phương Nam nguyên vẹn danh dự đã từng hy sinh cá nhân nói lên khát vọng tự do dân chủ, nhờ thế mà nay có cả thế giới ủng hộ mà ! Không thể buộc Phương Nam hy sinh con cái và khiến cha mẹ già gần đất xa trời phải sợ hãi. Người làm việc nước mà không biết đến gia đình, bỏ vợ bỏ anh em, không có tình cảm như ông Hồ mới là người tham vọng. Chúng ta không thể theo lối mòn tư duy xốc nổi khi đánh giá Phương Nam !
Là người tuổi trẻ lớn lên từ một nền giáo dục một chiều, hạn chế không biết suy luận không độc lập tư tưởng ở VN, sau một thời gian sống ở nước ngoài, Phương Nam đã thấy ra nhiều điều cần thay đổi ở VN. Sau khi về nước, anh đã có một khoãng cách nhận thức với người trong nước nhất là giới quân đội an ninh -vốn được chọn lựa ba đời gốc bần cố nông mang ngộ nhận và... rất đỏ. Các anh hai Lúa này hay cả anh ba công nhân Nguyễn Tất Thành rất bảo thủ. Trong CCRĐ, Liên Xô buộc sửa, sợ bị hạ bệ mới nhờ người khác nhận lỗi, chứ “sĩ diện” cao ngút trời vì... mặc cảm.
Biết là Phương Nam không có lỗi gì nên bây giờ người ta xoáy vào chuyện chê Phương Nam không giỏi ngoại ngữ (báo Công an chê Phương Nam lắm!). CSVN đang rất ngộ nhận và không biết bao giờ mới dám công nhận cuộc chiến tranh vào Nam đích thực là sai lầm làm hại miền Nam và hại chết 3,8 triệu người trong đó có 58.000 lính Mỹ! Quan hệ ngoại giao Mỹ Việt nay còn suôn sẻ hơn Việt Trung vì Trung quốc xâm lược chứ Mỹ có xâm lược đâu ! Bị gán tội oan uổng theo Mỹ xâm lược thành “Mỹ Ngụy” trong khi Sàigòn chống dội bom miền Bắc, chống chiến tranh và đòi “hoà bình không cộng sản”, còn Đặng Tiểu Bình gật đầu cho Mỹ dội bom, Mỹ gật đầu cho Đặng Tiểu Bình đánh biên giới. MTDTGPMN đã đồng tình thống nhất không cộng sản nhưng sau 1975 thì hiện nguyên hình là sách lược lừa dối dân miền Nam ! Cần một lời xin lỗi là không hề quá đáng đâu !
Sau 1975, đọc báo VN ca ngợi Bà Nguyễn Châu Sa, tôi nhận thấy bà này cũng chỉ là một phiên bản của ông Nguyễn Tất Thành. Ông Nguyễn tất Thành lấy tên HCM để muốn lập lờ, ẵm trọn uy tín của cụ Hồ Học Lãm và người CS theo Mao gây ra CCRĐ này luôn nói mình theo “đảng VN”. Bà Châu Sa lấy tên Nguyễn Thị Bình, vốn là tên người cháu gái của cụ Phan Châu Trinh để làm một cuộc lừa dối lịch sử con cháu nhà cách mạng bỏ chủ thuyết cha ông theo Cộng Sản. Nhưng ai hỏi thì nói theo “đảng VN” ! Bà Tôn Nữ thị Ninh cũng được đưa lên nhằm chứng minh con cháu hoàng gia bỏ phong kiến theo về với Cộng Sản ! Cả bà Bình lẫn bà Ninh không đủ phẩm giá đại diện cho hai khuynh hướng chánh trị lịch sử đó, mà phải tìm hiểu từ ý kiến của chính Vua Bảo Đại và Hoàng Hậu Nam Phương, và học hỏi lại ý tưởng của Phan Bội Châu, Phan Châu Trinh -những con nguời khoa bảng giàu lòng yêu nước có đủ trí tuệ từng lựa chọn con đường không cộng sản cho đất nước !
Bà Bình kể lại với báo chí, trong một cuộc gặp gỡ với VK bà được hỏi có phải là đảng viên CS không, bà Châu Sa trả lời y như ông Nguyễn Tất Thành : “Tôi theo đảng VN !” Bà nói bà mừng là thoát nạn vì người ta tin theo lời nói dối này của bà ! Tôi ghét nói dối nhất nên đâm ra... ghét bà Bình từ đó ! Về Bà Tôn Nữ Thị Ninh có tài liệu nói là do Bà Châu Sa (Bà Bình) giới thiệu với đảng và ông Xuân Thuỷ sử dụng làm phiên dịch. Sau khi dàn xếp gả bà cho một đảng viên thì đánh bóng và sử dụng vào mục tiêu chánh trị !
Cũng mong Ông Nguyễn Tấn Dũng giữ lời bộc bạch “thích nhất là nói thật”. Phương Nam và nhiều người nói thật, đừng bắt tội mới phải ! *
Để kết thúc, tôi muốn đề nghị thêm hai việc mà nhà nước cần làm ngay để có thể điều chỉnh hai khuynh hướng đang xúc phạm lịch sử và tâm thức dân chúng:
1. Không dám nói đến cuộc trường chinh của VN chống đô hộ Tàu giữ nước dọc dài lịch sử để xưng tụng Bà Trưng, Bà Triệu, Trần Hưng Đạo đúng mức !
2. Đặt tượng đài ông Nguyễn Tất Thành (vô thần, giết người trong CCRĐ) sau Phật tổ (cấm sát sinh) và sau Quốc tổ Hùng Vương. Đây là chuyện sai lầm tới hai lần: một là cưỡng bức ông Nguyễn Tất Thành (không được xuất ngoại theo Mao-Lênin theo di chúc); hai là đã công khai báng bổ tôn giáo và lịch sử.
Ông Nguyễn Tất Thành không tin có Chúa có linh hồn vì CS vô thần và coi “tôn giáo là thuốc phiện”, đáng phải tránh xa loại bỏ. Trong CCRĐ ông đã cho phép vận động quăng tượng Phật xuống sông và giết 200 ngàn người ! Tượng đài Ông Thành này đáng ra chỉ nên được thờ trong cơ sở đảng CS. Ông cũng viết rõ trong di chúc là ông không chết ở VN, mà chết theo Mao và Lênin kia mà! Sao làm trái di chúc người chết như thế? Ông Nguyễn Tất Thành nói về chuyện này trong di chúc là rất chân thật! Lẽ nào Đảng CSVN lại nỡ làm cho cuối đời Ông cũng còn... sai lầm thêm? Đảng CSVN sao cứ luôn làm khác di chúc ? Theo tôi, nếu không tán thành Ông Nguyễn Tất Thành thì không làm, thí dụ như làm lễ tiển ông về với Lênin về với Mao ! Không nên làm trái là buộc ông về với Phật với vua Hùng ! Phải có nghiên cứu giải thích kỹ vì sao mà như thế ! Văn kiện di chúc là văn kiện duy nhất đảm bảo chỉ có ông Nguyễn Tất Thành viết, không có góp ý chỉnh sửa ngăn cản của Bộ chánh trị giống như việc ngăn ông gặp bà Tăng Tuyết Minh.
Trần Thị Hồng Sương
27.5.2007
Xin để yên cho Đỗ Nam Hải tự quyết định
Trần Thị Hồng Sương
“… Cuộc đấu tranh dân chủ giữa người Việt với nhau không dễ vì sự cố chấp kiểu nông dân bảo thủ cố hữu …”
http://www.thongluan.org/vn/modules.php?name=News&file=article&sid=1853
Con người nếu không có óc khoa học không có thói quen sửa sai hay biết nói câu: “Tôi không biết!”. Chuyện ông vua Trung Hoa xuất thân bình dân có vợ chân to (không bó chân), nghe có dư luận dèm pha, đêm đã cho giết người nào dám cười ngạo đàn bà chân to. Ở Trung Hoa hủ tục bó chân, tự làm cho tàn tật lại là dấu hiệu quý phái. Chuyện sai vậy mà kéo dài mấy ngàn năm! Đến mãi 1990, tôi sang Thái Lan dự khoá hội thảo quốc tế, vẫn còn nhìn thấy một bác sĩ Trung Quốc rất trẻ mới bỏ bó chân tập đi giày thường, bàn chân dị dạng, xương mu bàn chân cong, ngón chân rụt quéo lại làm bước chân đi chao chao nhún nhảy!
Cuộc đấu tranh dân chủ giữa người Việt với nhau không dễ vì sự cố chấp kiểu nông dân bảo thủ cố hữu đó. Cuộc thương lượng lẽ ra là ở diễn đàn Quốc hội, trên báo chí trong tinh thần thu dần cách biệt cung cấp cho nhau thông tin chứ không phải... trong tù. Nhưng phía nhà nước CSVN đã chẳng để ai có nơi nào thảo luận... Việc quy tội cho những nhà bất đồng chánh kiến là vi phạm tội hình sự (!), vu cáo là họ làm mất an ninh, là hạ sách tàn nhẫn thất nhân tâm và sứt mẻ tình dân tộc . *
Những người như ông Võ Văn Kiệt phải giúp người VN có được đối thoại đàng hoàng để tìm ra giải pháp hòa giải hòa hợp. Phóng viên Xuân Hồng của BBC hỏi hoài về lộ trình hòa giải mà Ông Kiệt không chịu nói sâu ! Tuy vậy tôi thấy ông Kiệt đã làm và làm rất sớm những điều không khác biệt nhiều với lộ trình tôi đã thử phác họa mà có vài độc giả lên tiếng tán thành! Ông đã gặp Tướng Minh, Ông đã kết nạp Bác sĩ Trần Đông A, một sĩ quan quân y, vào đảng. Ông đã lo mộ phần lính VNCH ở Bình Dương đảm bảo được an nghỉ. Tiếp theo hoàn toàn có thể lo mộ phần cho người học tập chết, vượt biển chết thay vì... lo đi đập bia tưởng niệm, chỉ khơi rộng vết thương lòng cho người sống và làm oan hồn người chết xiêu lạc thêm !
Ông Kiệt hãy đọc lời trên bia mộ người Hàn quốc chết vì bom nguyên tử mà nước Nhật từ lâu kỳ thị không cho làm bia mộ chung nơi với đài tuởng niệm của Nhật. “Người (Hàn quốc) chết không được cầu siêu sinh tịnh độ linh hồn xiêu lạc nhiều năm, sẽ không đến được miền đất vĩnh hằng cực lạc !” Năm 2002 mới cho phép Đại Hàn dời đài vào chung khu tưởng niệm người Nhật !
Nhiệt tình của những người như Phương Nam, lẽ ra nhà nước phải làm như nước Nhật đang làm (lắng nghe tất cả ý kiến của dân Nhật sống làm việc ở nước ngoài), để bổ sung chánh sách cai trị của mình đừng hụt xa với sự tiến bộ của thế giới vì lòng thương dân tự hào dân tộc, thì nhà nước VN chỉ nuôi tự hào làm người Cộng Sản... hết sức đáng thương hại vì thiển cận và... vô vàn đáng giận vì ít tình dân tộc!
Cái nào không hại gì cho ai thì sửa trước đi ! Nhiều người làm như Ông Kiệt đã là tốt rồi. Ngoài chuyện khác ông Kiệt là không tin Cộng Sản thì chuyện nào ông Kiệt làm, ý kiến ông Kiệt đều ủng hộ được. Và ông Kiệt cũng mở ra đối thoại thì xin đối thoại với ông trong tinh thần thương thảo tức phải biết tương nhượng nhau để đi đến kết quả! Góp ý cho Ông Kiệt những điều nên và không nên làm...
Thí dụ tôi muốn hỏi Ông Kiệt vì sao nhà nước này không ban hành luật miễn tố như Pháp làm sau chiến tranh Việt Pháp hay Campuchia còn miễn tố cho Khmer đỏ, mà VN cứ lải nhải “Mỹ Ngụy” hoài ? Trả lại “danh dự và an lòng” cho lính VNCH đã bỏ ngũ thì mất an ninh cho VN chăng ? Nga bỏ Cộng Sản có ai chiếm nước Nga đâu ? Người VN với nhau mà đối với nhau như thế có coi được không ?
Người ta bảo VN thua Campuchia vì Campuchia còn có được ông Hoàng Sihanouk và các tăng lữ Phật giáo. Chủ yếu là Campuchia biết Khmer đỏ rất sai lầm. Còn CSVN cũng sai lầm không hề ít hơn, đứng vào phía sai của lịch sử, nhưng vẫn đang còn quyết liệt đeo bám vào hào quang thắng trận !
Ieng Sary và vợ Khieu Thirith vẫn đang sống ở Pnom Pênh khá giàu có, còn Khieu Ponnary người vợ lớn và mắc bệnh tâm thần của Pol Pot sống với em gái là vợ Yieng Sari ở Phnôm Pênh cho đến chết. Chưa ai ở trong tù dù là nhân vật quan trọng trong cuộc diệt chủng !
Kinh nghiệm Khmer Đỏ
Tên của Pol Pot là Saloth Sar, sinh năm 1925. Pol-Pot là bí danh từ chử tắt của Politique Potentielle, bao hàm ý nghĩa “tiềm lực hay khả năng chánh trị”. Chị Saloth Sar tên Roeung là phi tần của vua nên Pol Pot thường được ra vào Hoàng Cung. Năm 1947 Saloth Sar học ở Trung học Lycée Sisowath không thành công, không tốt nghiệp. Sau đó học trường kỹ thuật và nhận được học bổng đi Pháp học ở École Française de Radioélectricité (EFR) từ 1949 đến 1953, ở Paris. Cũng như thanh niên VN Nguyễn Tất Thành, Saloth Sar theo Đảng cộng sản Pháp, do chủ trương chống đô hộ nên đảng CS Pháp đã thu hút thanh niên Campuchia như Saloth Sar tham gia. Năm 1953 Pol Pot tiếp cận Việt Minh ở Kompong Cham và khi nhận thấy đảng Nhân dân cách mạng Campuchia (People's Revolutionary Party of Kampuchea: PRPK) quá nhỏ so với mặt trận Việt Minh, đảng Campuchia phân ra làm hai nhánh. Một nhánh theo VM về Việt Nam thành nhóm nền tảng của lực lượng Giải phóng Campuchia trong các cuộc chiến bên cạnh bộ đội VN sau này. Một nhánh có Pol Pot trở lại Campuchia.
Khieu Ponnary sinh năm 1920 lớn hơn Pol Pot 5 tuổi, là chị lớn của Khieu Thirith vợ của Ieng Sary. Khieu Ponnary là phụ nữ Campuchia đầu tiên tốt nghiệp trường Sisowath với bằng Tú tài toàn phần, sau đó sang Paris học tiếp về văn hoá Campuchia và gặp Pol Pot ở Pháp. Ieng Sary cưới Khieu Thirith năm 1951 và Ieng Sary là một trong các tư lịnh hàng đầu của Pol Pot. Vợ chồng Pol Pot cưới nhau năm 1956 và cùng vợ chồng Ieng Sary họp thành nhóm trung tâm bốn người lý tưởng và phù hợp cho công cuộc cách mạng của Khmer Rouge.
Năm 1967, Khieu Ponnary là người phụ nữ biểu tượng của Khmer Rouge ở Tỉnh Kratie. Việc Khieu Ponnary lớn tuổi hơn năm tuổi là nhiều theo truyền thống Campuchia, học cao hơn, gia thế quý phái hơn Pol Pot. Chuyện kết hôn là việc không bình thường ở Campuchia nhưng ngược lại cho thấy vợ chồng rất rất yêu thương nhau.
Khieu Ponnary là người phụ nữ mảnh khảnh khắc khổ, có đôi mắt diễn cảm với tác phong dịu dàng nhưng hay căng thẳng hốt hoảng, che giấu cơn bệnh tâm thần đang tiến triển. Bà rời Phnom Penh để tránh bị chánh quyền Norodom Sihanouk bắt giữ. Năm 1978 Khieu Ponnary được giới thiệu trước đám đông hoan hô là “bà mẹ sinh của nền cách mạng” [Khmer đỏ] “the mother of the [Khmer Rouge] revolution.” Nhưng bà biến mất sau đó, có tin là đi điều trị bệnh tâm thần ở Bắc Kinh. Nhiều năm rồi ít báo chí nói đến Khieu Ponnary.
Sau này, bà sống tại nhà Ieng Sary ở Phnom Penh, Bà không biết gì, không nhận ra ai kể cả Ieng Sary, không còn nhớ từng có hơn một triệu người chết trong thời gian bà và Pol Pot cùng Khmer đỏ điều hành nhà nước Campuchia. Bà cũng không hề biết Pol Pot đã có vợ khác năm 1985 và đã có một con với người vợ sau. Có dư luận cho rằng bà đã có dấu hiệu bệnh tâm thần từ những năm 1960. Trong cơn điên loạn bà nhất mực cho rằng Việt Nam đang cố giết chết bà, giết chết Pol Pot và giết chết hết dân Campuchia.
Rất khó biết Khieu Ponnary đã ảnh hưởng lên Pol Pot như thế nào. Chỉ biết rằng Pol Pot yêu vợ và rất buồn khi bà bị bệnh tâm thần. Tuy nhiên khi bệnh trở nặng phải cách ly bà để không làm phiền Pol Pot.
Do Lon Nol (1913-1985) cùng hoàng thân Sirik Matak (dòng Sisowath, đáng lẽ phải kế vị vua nhưng Pháp chọn Sihanouk) bạn cùng học với ông Dương Văn Minh, lật đổ Sihanouk nên CSVN Hà Nội đàm phán để Siohanouk tuyên bố ủng hộ Khmer đỏ vì lúc đó lực lượng ủng hộ Sihanouk còn rất mạnh. Đổi lại việc VN giúp Khmer đỏ chiếm Campuchia, Campuchia phải cho VN sử dụng Campuchia làm chiến trường đánh Nam VN. Khi quân VN tràn ngập Campuchia và Lào Trung Quốc tố cáo VN có óc tiểu bá. Campuchia cũng trở mặt lo sợ bị VN chiếm đóng nên chống lại. Khi Trung Quốc viện trợ, Khmer đỏ ngả theo Trung Quốc, còn VN phải rút lui vì không có khả năng viện trợ ! Trung quốc bày cuộc diệt chủng và đánh VN làm Khmer đỏ suy vong.
Campucha có thể có cuộc hoà hợp nhưng VN thì chưa !
Bài học nước Nhật
Nước Nhật thu thập ý kiến dân, kể cả của du khách Nhật, mỗi khi có dịp ra nước ngoài thấy gì, nghe gì hay. Du khách được mời làm bản tường trình và cho ý kiến. Một cách như nhà nước an ninh VN thu thập ý kiến cho bộ phận “Dư luận quần chúng” để làm kế hoạch dân vận và theo dõi an ninh có mục tiêu như chống các nhóm cướp vũ trang v.v. Công an VN làm tốt công việc triệt phá băng nhóm này cho nên xã hội VN khá an ninh. Nhưng phần đối ngoại rât lệch lạc phản động ! CSVN còn mang quán tính của thời ngộ nhận theo Liên Xô “chống Mỹ”.
Mỹ chống Pháp đô hộ và Mỹ chống Liên Xô trấn áp cưỡng chiếm các nước Đông Âu một kiểu đô hộ của CS không khác gì Pháp đô hộ VN ! CSVN chống Mỹ là chống cái gì ? Chống Mỹ dùm Liên Xô ? Có thật ông Lê Duẩn nói: “Ta đánh là đánh cho Liên Xô Trung quốc” ư ? Nếu có như thế thì quả là ông Lê Duẩn đắc tội với dân VN nhiều lắm !
Bộ máy tuyên truyền CS lợi dụng người dân ít biết chánh trị nên tuyên truyền sai là “Mỹ thay chân Pháp đô hộ” VN. Đối với dân trí thức Sài gòn chống Mỹ thì họ phải nói khác, không nói điều đó với Sàigòn được ! Hà Nội cũng biết rất rõ tinh thần “chống Mỹ không cộng sản này” nên những sinh viên chống Mỹ ở Sàigòn yêu nước rất đúng đắn, không hề được trọng dụng sau 1975 ! Sai lầm chánh trị nhưng Hà Nội và CSVN e sai “chết bỏ”, chứ không dám nhận mà... làm cao, nói là hòa giải với kẻ thù Mỹ ?
Mỹ dễ vượt qua quá khứ, không cần vì không ăn chung sống cùng, bây giờ chỉ cần CSVN nghe theo cùng chống khủng bố chống ma túy chống rửa tiền giảm án tử hình thì đủ được khen và đủ cho Mỹ... OK ! Mỹ còn dễ hơn Việt Nam vì Mỹ cũng có chút lỗi với dân VN nói chung, với ngoài Bắc khi Mỹ dội bom Hà Nội phá huỷ các công trình dân sự là trái với chiến tranh quy ước, trong Nam thì khi dân bị VC đeo bám thì Mỹ giết cả hai ! Chiến dịch Phượng Hoàng tuyển mộ người thiểu số làm sát thủ, diệt công được mệnh danh là “Công ty ám sát người Việt”. Chiến tranh không mang lại gì tốt đẹp cho dù mục tiêu tốt .
Nhưng nếu không sòng phẳng thì khó lòng hòa giải với “Ngụy quân ngụy quyền” được! Hà Nội chủ chiến, phát khởi chiến tranh, miền Nam phải đánh trả thụ động và nếu nói cho đúng thì Hà Nội chết nhiều hơn! Cứ thế mà dắt nhau đi vào sự huỷ diệt ! Cuộc chiến cần chấm dứt không cần thắng thua, nhưng bao giờ người VN ta mới ra khỏi ngộ nhận ?
Cuộc chiến chống ngộ nhận, đòi dân chủ đừng tiếp tục sai lầm làm tổn thương thêm. Đó là cuộc chiến đặc biệt vừa kháng cự với nhà nước đương quyền... vừa đau lòng và còn phải dè chừng đừng rơi vào mâu thuẫn của tình báo nước ngoài ! Học gương MTGPMN ít nhiều cũng bị tình báo Pháp lợi dụng, chống Mỹ dùm Pháp đấy ! Pháp thua ở VN vì Mỹ không chịu giúp dội bom Điện Biên Phủ để Pháp tái chiếm. Pháp thua cay đắng tủi nhục ở điện Biên Phủ là đáng đời chan1h sách đô hộ. Nhưng Pháp quyết không để Mỹ thắng ở VN vì lòng tự hào của người Pháp đấy mà ! Pháp giúp MTGPMN đánh Mỹ bằng chánh trị, cho MTGPMN lập văn phòng tại Pháp và tưng tửng ngồi chờ Mỹ thua trong chanh trị ! Pháp là tên đồng minh không thể tin cậy của Mỹ và... của bất cứ ai... Tôi có nhiều người bạn nhà khoa học kinh tế Pháp, và thường nghe câu hỏi: “Có phải người VN ghét Pháp lắm phải không?” Tôi bảo là “đúng, tôi cũng ghét chánh trị Pháp nhưng tôi ở cương vị khác. Người Pháp trái lại được giàu lên qua chủ nghĩa đô hộ ! Nếu công tâm mới biết chống Pháp như Jean Paul Sartre chống Pháp đô hộ Algerie!”
Hãy thực thi hoà giải và hoà hợp dân tộc
Phải biết sợ có một dân tộc VN ly tán kiểu Tàu mới biết gắng sức hoà giải. Hãy nhìn xem nông dân đồng bằng Cửu Long, nhờ biết sống chung với lũ, nông dân không hề chống cự với CSVN bằng súng ống, mà bỏ ruộng đồng “đi nhậu “chơi ! Thế là chết đói cả nước! Khi có thay đổi chánh sách chỉ ba năm sau là xuất khẩu gạo hàng nhất nhì thế giới !
Từ các quá khứ đó, người Việt ta học được gì ở chính ta ? Cách của người Mỹ từng làm là trấn áp để giải quyết mâu thuẫn một mất một còn, cách Hà Nội còn sai gắp bội bởi dùng chiến tranh giết nhau, tù đày giữa người Việt. Cách người Việt đấu tranh hôm nay là phải làm cho nhau thấy ra trách nhiệm toàn diện, thấy ra con đường phải đi.
Các bậc già cả trong làng VN mắng: “Coi mấy cái thằng làm chánh quyền kìa, nhà nó còn rác rến, còn để cây chổi cạnh bàn thờ, thì biết gì mà sắp xếp trật tự xã hội mà... làm chủ tịch xã ! Muốn dắt nhau đi chăn trâu cả sao chứ !”. Mấy bà mẹ quê hỏi: “Bây chống mấy đứa học giỏi để tụi chăn trâu tụi bây làm chánh quyền một mình hả ? Hổng được đâu bây ơi ! Mình ít học như cua gãy càng, bò không tới đâu !” Nói công bình là vậy, nhưng trong ánh mắt lấp lánh của người Mẹ quê đó tôi từng đọc được lòng hãnh diện khi nhìn “ thằng chó của Má” ăn mặc đồ bộ đội thẳng nếp hay bộ đồ Công an tươm tất coi được quá, mà rất vui! Xã hội VN vì chưa tìm ra chân lý mà phải còn dồn cục mâu thuẫn thế đó! Làm sao mà dám phá vỡ giấc mộng Nam Kha của các bà mẹ quê mà không thấy tội nghiệp chứ !
Muốn làm công dân VN dân chủ tự do mà đang sống trong nước mới khổ, mới đau, cứ tự hỏi ta đang sống chung với ai đây ? Con em ta sẽ thế nào ? So sánh một Việt kiều được giáo dục đàng hoàng ở nước ngoài và các sinh viên công chức VN trong nước, ai từng thấy ra điều tốt hơn, lòng yêu dân đều muốn người VN ta phải được như thế. Nếu có trách nhiệm thì sao khỏi đau lòng khỏi muốn nhà nước này phải mau chóng thay đổi !
Xin để yên cho Đỗ Nam Hải tự quyết định
Phương Nam từng tự nguyện hành động nay phải thực hiện nhiệm vụ gia đình với cha mẹ già trước thì chúng ta phải tôn trọng quyết định đó ! Nếu lấy chuyển biến hòa bình làm phương sách đấu tranh thì vẫn phải dành cho Phương Nam nguyên vẹn danh dự đã từng hy sinh cá nhân nói lên khát vọng tự do dân chủ, nhờ thế mà nay có cả thế giới ủng hộ mà ! Không thể buộc Phương Nam hy sinh con cái và khiến cha mẹ già gần đất xa trời phải sợ hãi. Người làm việc nước mà không biết đến gia đình, bỏ vợ bỏ anh em, không có tình cảm như ông Hồ mới là người tham vọng. Chúng ta không thể theo lối mòn tư duy xốc nổi khi đánh giá Phương Nam !
Là người tuổi trẻ lớn lên từ một nền giáo dục một chiều, hạn chế không biết suy luận không độc lập tư tưởng ở VN, sau một thời gian sống ở nước ngoài, Phương Nam đã thấy ra nhiều điều cần thay đổi ở VN. Sau khi về nước, anh đã có một khoãng cách nhận thức với người trong nước nhất là giới quân đội an ninh -vốn được chọn lựa ba đời gốc bần cố nông mang ngộ nhận và... rất đỏ. Các anh hai Lúa này hay cả anh ba công nhân Nguyễn Tất Thành rất bảo thủ. Trong CCRĐ, Liên Xô buộc sửa, sợ bị hạ bệ mới nhờ người khác nhận lỗi, chứ “sĩ diện” cao ngút trời vì... mặc cảm.
Biết là Phương Nam không có lỗi gì nên bây giờ người ta xoáy vào chuyện chê Phương Nam không giỏi ngoại ngữ (báo Công an chê Phương Nam lắm!). CSVN đang rất ngộ nhận và không biết bao giờ mới dám công nhận cuộc chiến tranh vào Nam đích thực là sai lầm làm hại miền Nam và hại chết 3,8 triệu người trong đó có 58.000 lính Mỹ! Quan hệ ngoại giao Mỹ Việt nay còn suôn sẻ hơn Việt Trung vì Trung quốc xâm lược chứ Mỹ có xâm lược đâu ! Bị gán tội oan uổng theo Mỹ xâm lược thành “Mỹ Ngụy” trong khi Sàigòn chống dội bom miền Bắc, chống chiến tranh và đòi “hoà bình không cộng sản”, còn Đặng Tiểu Bình gật đầu cho Mỹ dội bom, Mỹ gật đầu cho Đặng Tiểu Bình đánh biên giới. MTDTGPMN đã đồng tình thống nhất không cộng sản nhưng sau 1975 thì hiện nguyên hình là sách lược lừa dối dân miền Nam ! Cần một lời xin lỗi là không hề quá đáng đâu !
Sau 1975, đọc báo VN ca ngợi Bà Nguyễn Châu Sa, tôi nhận thấy bà này cũng chỉ là một phiên bản của ông Nguyễn Tất Thành. Ông Nguyễn tất Thành lấy tên HCM để muốn lập lờ, ẵm trọn uy tín của cụ Hồ Học Lãm và người CS theo Mao gây ra CCRĐ này luôn nói mình theo “đảng VN”. Bà Châu Sa lấy tên Nguyễn Thị Bình, vốn là tên người cháu gái của cụ Phan Châu Trinh để làm một cuộc lừa dối lịch sử con cháu nhà cách mạng bỏ chủ thuyết cha ông theo Cộng Sản. Nhưng ai hỏi thì nói theo “đảng VN” ! Bà Tôn Nữ thị Ninh cũng được đưa lên nhằm chứng minh con cháu hoàng gia bỏ phong kiến theo về với Cộng Sản ! Cả bà Bình lẫn bà Ninh không đủ phẩm giá đại diện cho hai khuynh hướng chánh trị lịch sử đó, mà phải tìm hiểu từ ý kiến của chính Vua Bảo Đại và Hoàng Hậu Nam Phương, và học hỏi lại ý tưởng của Phan Bội Châu, Phan Châu Trinh -những con nguời khoa bảng giàu lòng yêu nước có đủ trí tuệ từng lựa chọn con đường không cộng sản cho đất nước !
Bà Bình kể lại với báo chí, trong một cuộc gặp gỡ với VK bà được hỏi có phải là đảng viên CS không, bà Châu Sa trả lời y như ông Nguyễn Tất Thành : “Tôi theo đảng VN !” Bà nói bà mừng là thoát nạn vì người ta tin theo lời nói dối này của bà ! Tôi ghét nói dối nhất nên đâm ra... ghét bà Bình từ đó ! Về Bà Tôn Nữ Thị Ninh có tài liệu nói là do Bà Châu Sa (Bà Bình) giới thiệu với đảng và ông Xuân Thuỷ sử dụng làm phiên dịch. Sau khi dàn xếp gả bà cho một đảng viên thì đánh bóng và sử dụng vào mục tiêu chánh trị !
Cũng mong Ông Nguyễn Tấn Dũng giữ lời bộc bạch “thích nhất là nói thật”. Phương Nam và nhiều người nói thật, đừng bắt tội mới phải ! *
Để kết thúc, tôi muốn đề nghị thêm hai việc mà nhà nước cần làm ngay để có thể điều chỉnh hai khuynh hướng đang xúc phạm lịch sử và tâm thức dân chúng:
1. Không dám nói đến cuộc trường chinh của VN chống đô hộ Tàu giữ nước dọc dài lịch sử để xưng tụng Bà Trưng, Bà Triệu, Trần Hưng Đạo đúng mức !
2. Đặt tượng đài ông Nguyễn Tất Thành (vô thần, giết người trong CCRĐ) sau Phật tổ (cấm sát sinh) và sau Quốc tổ Hùng Vương. Đây là chuyện sai lầm tới hai lần: một là cưỡng bức ông Nguyễn Tất Thành (không được xuất ngoại theo Mao-Lênin theo di chúc); hai là đã công khai báng bổ tôn giáo và lịch sử.
Ông Nguyễn Tất Thành không tin có Chúa có linh hồn vì CS vô thần và coi “tôn giáo là thuốc phiện”, đáng phải tránh xa loại bỏ. Trong CCRĐ ông đã cho phép vận động quăng tượng Phật xuống sông và giết 200 ngàn người ! Tượng đài Ông Thành này đáng ra chỉ nên được thờ trong cơ sở đảng CS. Ông cũng viết rõ trong di chúc là ông không chết ở VN, mà chết theo Mao và Lênin kia mà! Sao làm trái di chúc người chết như thế? Ông Nguyễn Tất Thành nói về chuyện này trong di chúc là rất chân thật! Lẽ nào Đảng CSVN lại nỡ làm cho cuối đời Ông cũng còn... sai lầm thêm? Đảng CSVN sao cứ luôn làm khác di chúc ? Theo tôi, nếu không tán thành Ông Nguyễn Tất Thành thì không làm, thí dụ như làm lễ tiển ông về với Lênin về với Mao ! Không nên làm trái là buộc ông về với Phật với vua Hùng ! Phải có nghiên cứu giải thích kỹ vì sao mà như thế ! Văn kiện di chúc là văn kiện duy nhất đảm bảo chỉ có ông Nguyễn Tất Thành viết, không có góp ý chỉnh sửa ngăn cản của Bộ chánh trị giống như việc ngăn ông gặp bà Tăng Tuyết Minh.
Trần Thị Hồng Sương
27.5.2007
Inscription à :
Articles (Atom)

